Tiếp ➡
Bánh Bao
Mùa xuân năm 1972.
Đến giờ nghỉ giữa trưa, thôn Đào Hoa nhà nào nhà ấy cũng bốc lên khói bếp, tiếng trẻ con vui vẻ và tiếng người lớn nói chuyện làm cho thôn làng có vẻ đặc biệt náo nhiệt.
Tuy nhiên chỉ có một nhà, chỉ có tiếng gào thét của hai người, thì những người khác đều yên tĩnh.
“Con nói đi Lúc trước là chính con sống chết muốn gả cho thằng bé, hiện tại nhân lúc người ta gặp nạn bỗng dưng đổi ý."
"Túc Kiều Kiều, ai dạy con như thế hả?”
Tiếng gầm giận dữ của người đàn ông vang lên ngay trong nhà chính, trong nhà có ba đứa nhỏ, bốn người lớn khác đều không dám lên tiếng.
Con dâu cả của nhà họ Túc yên lặng ở phòng bếp nấu cơm, con dâu hai nhóm lửa, mấy người khác đều ngồi xổm trong viện.
Túc Kiều Kiều khẽ cúi đầu, đầu óc còn chưa hoàn toàn phản ứng lại, bởi vậy không nói một tiếng mặc cho mấy người nói.
Bản thân yên lặng sắp xếp lại mạch suy nghĩ, không hề lo lắng mình sẽ bị đánh, bởi vì cô biết nannan lập tức có người hỗ trợ.
Quả nhiên người đàn ông trung niên gào xong, lập tức, một giọng nữ sắc bén liền thở hổn hển gào lại “Lão già chết tiệt, ông có ý gì?"
"Tống Thanh Hàm đã như vậy rồi, còn muốn con gái tôi gả qua nhà đấy à?"
"Muốn lấy con gái tôi sao, con gái tôi thông minh như thế, biết người này không thể gả ”
“Hừ Chính vì bà cưng chiều con bé nên nó mới thành ra như này ”
Người đàn ông càng thêm tức giận, gương mặt tràn ngập dấu vết năm tháng lúc tím lúc đen, gân xanh trên cổ đều lộ rõ, chỉ vào mũi Túc Kiều Kiều quát “Người khác không cần con, chính con cứ đòi bằng được, khiến cho nhà họ Túc chúng con trở thành chuyện cười.”
“Hiện tại người ta nói muốn kết hôn, con lại không muốn, cha nói cho con biết, việc này hơn nửa năm trước đã bàn bạc xong."
"Cho dù muốn thay đổi thì cũng không thay đổi được, kể cả không muốn thì cha cũng sẽ trói con lại đưa sang bên đấy...”
Nói đến một nửa, người đàn ông bị đẩy một cái, loạng choạng hai bước, giọng nói gào khóc của người phụ nữ càng vang dội.
Bánh Bao
“Túc Chính Dương, ông chém tôi ngàn đao đi Ông muốn hại cả đời con gái tôi sao, ôi trời ơi ”
Người phụ nữ vừa nói vừa dùng tay đấm ông, đập vào người răng rắc, nhưng người đàn ông cắn răng không chịu nghe.
“Nói lời phải giữ lấy lời, lúc trước là con bé muốn thế, bây giờ không thể thay đổi ”
“Túc Chính Dương Con gái còn nhỏ không hiểu chuyện, ngay cả ông cũng không hiểu chuyện à?"
"Ông cũng không nhìn xem người kia...”
Người phụ nữ oán hận cắn răng, sắp tuyệt vọng đến nơi.
Nhưng vào lúc này, cô gái vẫn cúi đầu bỗng nhiên ngửa đầu, thần sắc mang theo vài phần vô tội.
Con ngươi trong trẻo nhìn hai người đang ầm ĩ vô cùng kia, giọng nói trong trẻo “Gả, ai nói con không gả ”
Tôn Phương lập tức buông tay chồng ra, kéo con gái gấp gáp quát “Bé con, con bị sao thế? Thằng bé kia đã như vậy, con còn gả qua, đến lúc đó ai nuôi con chứ?"
"Bà già kia của nhà họ Tống kia cũng không phải là người dễ dàng đối phó, lúc trước còn nghĩ con có thể tòng quân nannan”
Túc Kiều Kiều hai mắt to chớp chớp, nghiêm túc gật đầu “Mẹ Con sẽ kết hôn Hôn sự này lúc trước là con yêu cầu, vốn con nên gả. “
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, ánh mắt trong suốt, khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm hơn bao giờ hết, giữa hai hàng lông mày cũng không có nét âm u, vô cùng khác hẳn trước kia.
Nghe hiểu ý tứ trong lời nói của cô, lại nhìn tư thái bình tĩnh của con gái như vậy, Túc Chính Dương và Tôn Phương đều ngây người.
Vừa rồi bọn họ tranh chấp là vì để quyết định xem rốt cuộc có nên gả con gái cho Tống Thanh Hàm, năm ngày trước bị thương phải xuất ngũ hay không.
Lúc trước hôn sự này là Túc Kiều Kiều yêu cầu, nhưng hôm nay Tống Thanh Hàm trọng thương xuất ngũ, cho dù tốt rồi.
Tiếp ➡