Lúc đi đến bên người Tần Dĩ Duyệt, anh tự tay đem cô nhẹ nhàng nâng dậy.
Sau đó, tự nhiên mà kéo cô ra sau lưng.
Ánh mắt lạnh như băng mà nhìn về phía Diệp Thanh, Cô mới vừa nói cái gì, làm phiền cô nhắc lại lần nữa.
Diệp Thanh nhìn Hạ Kiều Yến, gian nan mà nuốt một ngụm nước bọt, thân thể không tự chủ được run rẩy.
Chu Tử Dương thấy rõ Hạ Kiều Yến, nhận ra anh là người đàn ông áp Tần Dĩ Duyệt trong vách thang máy, trong lòng tức giận đầy trời, chất vấn: Anh là gì của Tiểu Duyệt?
Hạ Kiều Yến liếc xéo hắn, Tuổi còn trẻ nhưng lại bị lãng tai, tôi vừa rồi không có nói rõ ràng sao?
Chu Tử Dương không có ngờ tới Hạ Kiều Yến sẽ nói như vậy, thật lâu mới kịp phản ứng, Tiểu Duyệt không có khả năng thích loại người như anh!
Hạ Kiều Yến từ đầu đến cuối, không có buông tay Tần Dĩ Duyệt.
Nghe vậy, anh lộ ra nụ cười đẹp mắt, Tôi là người như thế nào? Cậu hiểu rất rõ sao? Ngược lại là cậu đã có bạn gái xinh đẹp rồi, không lo hầu hạ tốt, đến trước vị hôn thê của tôi làm cái gì? Còn có, vị tiểu thư này, sau này trước khi nói chuyện, làm phiền đem miệng làm cho sạch sẽ đi. Lần sau lại đối với vị hôn thê của tôi nói năng lỗ mãng, tâm tình của tôi sẽ rất khó chịu đấy.
Nói xong, Hạ Kiều Yến kéo Tần Dĩ Duyệt rời đi.
**
Tần Dĩ Duyệt bị Hạ Kiều Yến mang vào thang máy.
Hạ Kiều Yến ấn chọn tầng trệt.
Tần Dĩ Duyệt nhanh chóng rút về tay của mình, Công việc của tôi còn không có xong.
Cô nói những tờ tài liệu kia? Tôi để cho người khác xử lý. Hạ Kiều Yến dừng một chút, bổ sung nói: Hai người kia, tôi cũng sẽ để cho người xử lý.
Tần Dĩ Duyệt khó hiểu mà nhìn Hạ Kiều Yến, không rõ cái kia câu Xử lý là có ý gì.
Hai người khi đang nói chuyện, thang máy đã ngừng.
Hạ Kiều Yến kéo Tần Dĩ Duyệt đi vào một căn phòng, đem Tần Dĩ Duyệt ngồi vào trên ghế sô pha, Cô ở đây nghỉ ngơi thật tốt, tôi đi bắt đầu cuộc họp, sẽ trở lại ngay.
Hạ Kiều Yến nói xong đứng dậy rời đi.
Ra khỏi phòng một lúc, anh lại đi trở về.
Từ trong túi lấy điện thoại ra, đem đặt trong tay Tần Dĩ Duyệt, Chán thì nhìn đứa trẻ đáng ghét Tiểu Bảo kia, bên trong đó có rất nhiều lịch sử đen tối của nó.
Nói xong, Hạ Kiều Yến liền đi rồi.
Lần này anh đi rất dứt khoát.