⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Chu Tử Dương từ đầu đến cuối như chất dính dính lên mặt Tần Dĩ Duyệt trên mặt, nhìn thấy Tần Dĩ Duyệt từ lúc hắn xuất hiện đến lúc cô rời đi, cũng không có đem ánh mắt nhìn đến trên người của hắn, trong lòng không khỏi thất vọng.
**
Ba người ảnh hưởng lẫn nhau, tác động qua lại đều lọt vào trong mắt Hạ Kiều Yến đang đứng tại cửa sổ tầng ba.
Hạ Kiều Yến nhìn Chu Tử Dương, trong mắt hiện lên sự tàn nhẫn.
Cạnh Hạ Kiều Yến là Khổng Tu Khanh cười nói: Cậu khó chịu rồi hả?
Nếu là có người ăn hiếp vợ của cậu, cậu làm sao bây giờ? Hạ Kiều Yến nhàn nhã nói.
Tôi không có vợ, làm sao biết.
Hạ Kiều Yến nghe vậy chẳng muốn phản ứng.
Khổng Tu Thanh nhìn Hạ Kiều Yến rất nghiêm túc, vì vậy nói ra: Nếu có người khi dễ vợ tôi, tôi sẽ giết chết hắn!
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Khổng Tu Thanh đột nhiên phục hồi tinh thần lại, Nhị ca, cậu khi bào thì có vợ rồi hả? Tôi không được mời nha.
Tương lai thôi. Hạ Kiều Yến ném một câu nói kia là được rồi.
**
Lâm Chất giảng bài rất nhanh đã xong, Tần Dĩ Duyệt tuy khinh nghiệm thực tế về lĩnh vực mạch máu não rất ít, nhưng lý luận trụ cột rất vững chắc.
Nghe Lâm Chất giảng cũng không khó khăn lắm, ích lợi đạt được không nhỏ.
Sau khi kết thúc giảng bài, hội trường sắp xếp giờ giải lao.
Tham nhân viên tham dự hội nghị đều đến bên cạnh tiểu sảnh uống trà hoặc xuống dưới lầu hoa viên đi tản bộ.
Tần Dĩ Duyệt trong thời gian này, sửa lại tài liệu bài giảng vừa rồi của Lâm Chất, nội dung tương tác, hoạt động của cô và Lâm Chất trong quá trình giảng bài bằng ảnh chụp và video.
Nơi giảng là phòng hội nghị cỡ trung, toàn bộ bức tường của phòng hội nghị được thay thế bằng các cửa sổ lớn từ trần đến sàn, ánh sáng rất tốt.
Cũng không biết là ai mở cửa sổ sát đất.
Một trận gió thổi tới, không ít văn bản tài liệu lập tức bay tán loạn.
Tần Dĩ Duyệt thấp giọng kêu một tiếng, liền vội vàng đứng lên đi nhặt văn bản tài liệu bay tứ tung.
Chu Tử Dương thấy thế, lập tức đi tới giúp.
⬅ Trước Tiếp ➡