⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong liền lẩm bẩm mắng mỏ, ôm bát cơm quay vào nhà, để lại cô bé đứng sau, mặt mũi mờ mịt và tủi thân đến ngơ ngác.
Con trai của dì Đường và Bạch Minh Vũ chính là hai "tiểu bá vương" nổi tiếng ở khu Bình An.
Sách vở của Bạch Cửu không ít lần bị hai đứa xé rách để gấp máy bay, chúng còn lấy việc bắt nạt cô đứa con gái bị bố mẹ gọi là "sao chổi" làm niềm vui.
Cô từng muốn phản kháng, nhưng sức vóc lại không địch nổi hai tên mập ú kia, đành nín nhịn nuốt hận.
Sau này, Cố Phồn Tinh dọn đến khu Bình An cùng bà ngoại Cố. Có lần bắt gặp cảnh Bạch Cửu bị Bạch Minh Vũ và thằng bé nhà họ Đường đánh đập, giật tóc giữa ngõ, liền xông vào dạy dỗ hai đứa nhóc một trận.
Từ hôm đó trở đi, Bạch Cửu thành “cái đuôi nhỏ” của Cố Phồn Tinh.
Cố Phồn Tinh từng nói với cô
"Chỉ khi nào em trở nên mạnh mẽ, người khác mới không thể bắt nạt em."
Và thế là, cô gái nhỏ ngây thơ bắt đầu học tán thủ, học võ cùng Cố Phồn Tinh.
Chỉ là, mãi chẳng tìm được cơ hội phát huy, bởi lần nào hai đứa nhóc kia vừa định động thủ là đã bị Cố Phồn Tinh đuổi chạy tán loạn.
Một lần, Bạch Minh Vũ về nhà mách lẻo, nói có người bắt nạt mình.
Mẹ Bạch liền hùng hổ kéo đến đòi bà ngoại Cố "cho một lời giải thích".
Bà ngoại Cố đeo kính lão, từ tốn quét mắt qua thằng bé trốn sau lưng Bạch mẹ, giả vờ ngạc nhiên
“Ơ hay, đây là con nhà chị à? Sao khác con bé Bạch Cửu nhà kia một trời một vực thế? Người không biết lại tưởng hai đứa không cùng một bố mẹ đấy.”
Lúc đó, Cố Phồn Tinh kéo tay Bạch Cửu trốn trong nhà, nghe bà ngoại nói thế thì phì cười thành tiếng.
Quay lại thấy đôi mắt tròn xoe long lanh của Bạch Cửu, ánh nhìn y như chú thỏ nhỏ ngây thơ, Cố Phồn Tinh không nhịn được mà vươn tay xoa đầu cô một cái.
Bạch Cửu ngơ ngác chớp chớp mắt
“Chị?”
Cố Phồn Tinh bình tĩnh thu tay lại
“Không sao.”
Ngoài sân, bà ngoại Cố vẫn chậm rãi nói
“Con nhà chị thì cao lớn khỏe ma͙nh, còn cháu nhà tôi từ nhỏ đã đau yếu bệnh tật. Chị bảo cháu tôi bắt nạt con chị, chẳng phải vu oan cho người ta à?”
Lúc này, hàng xóm tɾong khu nghe ồn ào cũng túa ra xem.
Mẹ Bạch nghĩ nhà mình sống ở đây cả chục năm, hàng xóm chắc chắn sẽ đứng về phía mình, liền lớn tiếng gào lên đòi bà ngoại Cố gọi Cố Phồn Tinh ra gặp mặt.
Bà ngoại Cố vừa nghe xong liền khóc lóc ầm ĩ, nói rằng mẹ Bạch đang ép chết hai bà cháu góa bụa của họ, đây thật là muốn lấy mạng bà g͙ià này mà.
Người g͙ià luôn dễ dàng khiến người khác đồng cảm. Hàng xóm láng giềng nghe xong cũng cảm thấy mẹ Bạch quá mức hung hăng, huống hồ gì cánh tay và cổ chân của con trai bà ta để lộ ra ngoài chẳng có lấy một vết thương, ngược lại còn trắng trẻo mập mạp, nhìn thế nào cũng không giống bị bắt nạt.
Thế là, hàng xóm lần lượt chỉ trích mẹ Bạch, nói rằng bà thật thất đức, đến cả người g͙ià lẫn trẻ con mà cũng dám vu vạ.
Mẹ Bạch tức đến mức sắc mặt lúc xanh lúc trắng, hung hăng trừng mắt nhìn bà ngoại Cố rồi giận dữ kéo con trai rời đi.
Bà ngoại Cố nhìn bóng lưng hai mẹ con kia rời đi, âm thầm nhủ Hừ, muốn đâú với bà g͙ià này à, còn non lắm
Nghĩ đến đây, Bạch Cửu không nhịn được khẽ bật cười.
Bà ngoại Cố là người nhiệt tình hiếu khách, tính cách cởi mở, vậy mà Cố Phồn Tinh lại bị nuôi thành một người lạnh lùng cô độc.
Nói ra thì chẳng ai tin Cố Phồn Tinh là cháu gái ruột của bà ngoại Cố.
Bởi vì tính cách của hai bà cháu đúng là khác nhau một trời một vực.
“Cốc cốc.”
Một tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ đang bay tận trời xanh của Bạch Cửụ
Cô vội vàng đứng dậy đi mở cửa.
Bên ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡