31: Cuộc điện thoại đến muộn
Từ trong giấc mơ tỉnh lại, Ninh Nhuế Tịch lăn qua lăn lại trên giường mấy cái mới chịu tỉnh dậy.
Lấy điện thoại di động trên bàn cạnh giường, mở máy, rồi lại bỏ sang một bên.
Cô cố gắng lắc đầu để bản thân tỉnh táo, nhớ ra hôm nay cần phải làm những gì, rồi mới đứng dậy vào phòng tắm chải đầu rửa mặt.
Đợi đến khi thu dọn xong ra ngoài, Ninh Nhuế Tịch lại cầm điện thoại lên rồi lại sững người vì tin nhắn trong điện thoại.
“Ừm, ngủ ngon.”
Ba chữ rất đơn giản, thời gian gửi là 10 giờ 01 phút ngày hôm qua.
Đối tượng gửi tới, tất nhiên là anh lính bộ dội đặc nhiệm lạnh lùng của cô.
“Aaaaa!”
Nhìn thời gian gửi, không phải là lúc cô vừa gửi tin nhắn xong đối phương đã trả lời ngay lập túc sao?
Bỏ lỡ một cơ hội cùng chồng gắn kết tình cảm, đặc biệt là cơ hội hiếm có trong thời gian này, Ninh Nhuế Tịch có chút phát điên. Cô ôm đầu hối hận hét lên vài tiếng, nhìn chăm chú vào điện thoại một lúc lâu mới đưa ra quyết định, cầm điện thoại lên lần nữa: “Ông xã à, xin lỗi, tối hôm qua tôi ngủ quên, không thấy tin nhắn của anh.”
Sau khi nhấn gửi xong, Ninh Nhuế Tịch bắt đầu bất an.
Cô cảm thấy có phải chính cô đang lo lắng, chuyện bé xé ra to không, hơn nữa, người đàn ông kia đang ở trong quân đội. Quân đội có yêu cầu nghiêm ngặt như vậy, nếu bị tin nhắn của mình quấy rầy anh làm nhiệm vụ thì sao đây?
Trong lúc Ninh Nhuế Tịch đang ôm điện thoại bồn chồn bất an thì điện thoại trong tay bắt đầu rung lên.
Theo bản năng cúi đầu nhìn điện thoại, đến khi nhìn thấy cái tên nhảy lên, Ninh Nhuế Tịch lại kinh sợ mém chút nữa vứt điện thoại đi.
Cô cắn môi, xoắn xuýt mấy giây, cuối cùng vẫn nhấn nút kết nối: “A, chồng à, xin lỗi, tôi không phải cố ý, có phải tôi làm phiền anh làm việc không? Xin lỗi, tôi chỉ là…”
“Không có.”
Âm thanh trầm ấm của người đàn ông vang lên trong điện thoại, cắt ngang lời nói chưa xong của Ninh Nhuế Tịch.
“A?” Ninh Nhuế Tịch chớp mắt, rất nhanh đã hoàn hồn lại, nhưng cô vẫn cảm thấy bất an: “Tối hôm qua tôi gửi tin nhắn xong thì ngủ mất, không ngờ là anh trả lời lại. Cho nên vừa rồi tôi mới thấy tin nhắn…”
Người đàn ông kia vẫn im lặng, lần này anh đợi cô nói xong mới lặp lại lần nữa: “Bây giờ tôi đang ở phòng nghỉ ngơi, em không làm phiền tôi.”
Người đàn ông nói xong còn không quên liếc nhìn đội phó đang nhìn mình như kiểu gặp quỷ. Trước ánh mắt hung dữ của anh, đội phó chỉ có thể cúi đầu giả vở như không nghe thấy cái gì. Chỉ là trong lòng không ngừng thắc mắc, là ai gọi điện thoại tới lại khiến Diêm Vương mặt than nói chuyện nhẹ nhàng như vậy? Chẳng lẽ… là bạn gái của đội trưởng sao?
Đương nhiên Ninh Nhuế Tịch không biết bên kia đã xảy ra chuyện gì, chỉ bĩu môi nói: “Tôi thật sự không làm phiền anh sao?”
Người đàn ông khẳng định trả lời: “Không có.”
Mặc dù biết câu nói của người đàn ông này có thể chỉ là câu trả lời qua loa nhưng Ninh Nhuế Tịch lại cảm thấy an tâm hơn hẳn. Giọng nói của cô cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Vậy ông xã, bây giờ anh có bận không? Nếu anh bận thì đi làm đi, còn nếu không bận thì…”
Lần này, không đợi người đàn ông kia ngắt lời, cô đã tự động dừng lại.
Nếu không bận, còn có thể làm gì khác sao?
Chẳng lẽ phải nói với người đàn ông kia, cô muốn nói chuyện với anh, rất nhớ anh sao?
“Không bận.”
Im lặng một lúc lâu, người đàn ông trả lời với giọng điệu thờ ơ đầy trầm thấp như trước, nhưng bây giờ lại có chút nhu hòa không thể nhận ra.
Đội phó còn không sợ sống chết liếc mắt nhìn đại ca một cái, thấy người ta chuyên tâm gọi điện thoại không quan tâm tới mình, cậu ta khẽ nhón chân lẻn ra ngoài. Phải nhanh lên, nếu không đại ca sẽ lột da cậu ta sau khi gọi điện thoại xong mất.
Là trinh sát xuất sắc của đại đội đặc chủng, sao anh có thể không chú ý đến hành động lén lút của người kia. Nhưng Cao Hàn chỉ liếc mắt một cái, cúi đầu tiếp tục gọi điện mà không nói gì.
Bị anh liếc nhìn một cái, toàn thân vị đội phó khẽ rùng mình như bị một con mãng xà theo dõi đằng sau. Mãi đến khi ánh mắt đó rời đi, mới chậm rãi khôi phục bình thường trở lại. Không dám chần chờ thêm phút nào nữa, cậu ta mau chóng lao thẳng ra ngoài.
Thực sự quá may mắn. Có thể thoát khỏi tay đại ca nguyên vẹn như vậy, chắc cậu ta phải đi nộp đơn xin xác nhận kỷ lục từ Guinness mất!
Đội phó rất phấn khích, quyết định kể cho mọi người nghe chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.
Cuộc gọi này chắc chắn là của bạn gái đại ca gọi tới rồi.
“Tôi đã hoàn thành toàn bộ bản vẽ thiết kế ngôi nhà, hai ngày nữa sẽ bắt đầu trang trí. Tôi cũng đã liên hệ với người chủ của một ngôi nhà khác, hôm nay đến xem, nếu tốt thì tôi sẽ thuê trước, khi nào trang trí xong ngôi nhà thì sẽ chuyển về.”
Ninh Nhuế Tịch nghiêm túc nói cho người đàn ông biết chuyện sắp xảy ra. Cô cẩn thận kể lại từng chi tiết mà người đàn ông kia cũng lắng nghe vô cùng chăm chú.
“Chú ý an toàn.”
Khi biết cô thuê nhà, người đàn ông kia chỉ nói bốn chữ này nhưng lại chân thành hơn bất cứ lời nào khác.
Ninh Nhuế Tịch chưa nói xong đã bị nghẹn họng, cô dừng lại một lát, không tự chủ được nở nụ cười ngọt ngào: “Được.”
Sau đó cuộc trò chuyện càng trở nên yên bình và ấm áp hơn.
Ninh Nhuế Tịch giải thích cặn kẽ những chuyện xảy ra trong nhà, sau khi do dự một lát mới ngập ngừng nói: “Ông xã à, tôi muốn đi học thêm buổi tối. Những chuyện trước kia tôi đều không nhớ, học hành cũng vô dụng. Tôi muốn học cái gì đó mà bản thân cảm thấy thực sự hứng thú.”
Người đàn ông vẫn yên tĩnh như vậy: “Được.”
Ninh Nhuế Tịch lại cười: “Ông xã à, anh chiều tôi như vậy là không đúng đâu, nếu như tôi làm chuyện gì xấu thì phải làm sao đây?”
Cô chỉ tuỳ ý nói câu này để đùa một chút, nhưng không ngờ câu nói này lại đụng trúng vết sẹo của người đàn ông. Người bên kia đầu dây im lặng, một lúc lâu vẫn không trả lời.
Ninh Nhuế Tịch ý thức được tình hình có gì đó không đúng, cô cắn môi có chút hối hận, không biết nên làm gì mới đúng.
Một lúc lâu sau, Ninh Nhuế Tịch đã hoàn toàn nghẹt thở vì sự im lặng này, cuối cùng người đàn ông kia cũng lên tiếng: “Sẽ không.”
Ninh Nhuế Tịch vừa nghe thấy thì nỗi lo lắng của cô lập tức biến mất không dấu vết, gật đầu mạnh mẽ: “Ừm ừm, sẽ không đâu, ông xã à, anh yên tâm đi."
Cô không biết, khi người đàn ông nói ra “hai chữ” này, ánh mắt của người đàn ông kia mang theo sự bối rối và cô đơn như thế nào. Mấy chữ này, dường như đã dùng hết sức lực của anh, chút nhu hòa dịu dàng trước đó đều bị sương mù bao phủ che khuất.
Lúc trước ở công ty nhìn thấy những đồng nghiệp nữ suốt ngày đều nói chuyện điện thoại, cô thực sự không hiểu tại sao bọn họ lại có nhiều chuyện để nói như thế, thậm chí còn có thể nói được lâu như vậy.
Nhưng bây giờ, cuối cùng cô cũng hiểu được cảm giác đó.
Cô hoàn toàn không cảm nhận được thời gian trôi qua nhanh thế nào khi nghe điện thoại, ngay cả khi cúp máy, cô vẫn có cảm giác chưa đủ. Nếu không phải bởi vì lúc sau không còn chuyện gì để nói thì cô đã không cúp điện thoại sớm như thế.
Nhớ lại nội dung cuộc trò chuyện với người đàn ông, Ninh Nhuế Tịch không khỏi bật cười, nhưng khi nhìn điện thoại, thấy thời gian hiển thị trên đó, cô kinh ngạc kêu lên: “Mẹ nó chứ, đã qua một tiếng rồi?”