Cô đi thang máy xuống lầu, ruột cuồn cuộn khó chịu, mới vừa ra khỏi thang máy đụng phải một người.
“Xin lỗi”
Tiêu Lăng vừa muốn vào thang máy một bóng dáng màu đỏ xông vào lòng, cô gái trong lòng cúi đầu, lộ ra cổ trắng, anh ta lông mày nhăn lại, đưa tay ấn lầy vai của Tô Tố, khóe miệng hiện lên ý cười mơ hồ.
“Chủ động ôm ấp?”
Phụ nữ chủ động ôm ấp Tiêu Lăng gặp nhiều rồi, vì thân phận cao quý, bên anh không thiếu phụ nữ, nhưng …. ánh mắt rơi xuống cổ trắng ngần của Tô Tố, mái tóc dài của cô thả xuống, cơ thể không có mùi nước hoa ngạt thở, chỉ có mùi thơm nhẹ của dầu gội đầu trên tóc mai.
Tuy vẫn chưa thấy mặt, anh đối với cô gái này không có sự phản cảm.
“Xin cho qua” Tô Tố bịt miệng xông ra ngoài, nhưng Tiêu Lăng bây giờ đã thấy rõ mặt của cô, nắm lấy cánh tay cô.
Hôm nay Tô Tố có ăn diện trang điểm qua, một thân đầm đỏ ngắn không ống tay, lộ đôi vai gầy và xương quai xanh tinh tế, màu đỏ không phải ai mặc cũng hợp, chỉ riêng cô với làn da trắng ngần óng ánh, mặc lên rất vừa vặn. Da cô rất mỏng, dường như có thể thấy gân xanh dưới lớp da đó.
Tiêu Lăng là một người nhìn quen mỹ nhân nhưng cũng nhịn không được cả người nóng lên.
Người phụ nữ này, sinh ra là để hại người mà.
Anh nhìn ngũ quan và lông mày của cô, không biết vì sao, cảm thấy có chút quen mắt.
Lông mày anh nhếch lên, trầm giọng hỏi “chúng ta có phải gặp ở đâu….”
“Ọc….”
Tô Tố không nhịn được sự cuộn trào trong ngực, nôn lên bộ đồ tây thủ công Ý đắt tiền của Tiêu Lăng, hoàn toàn ngắt được lời chưa nói hết của Tiêu Lăng.
Tiêu Lăng nhìn vết dơ trên y phục, lông mày nhíu chặt.
“Tiêu tổng…”
Thư kí xinh đẹp của Tiêu Lăng bị dọa tới trắng mặt, phải biết là, Tiểu tổng là người rất ưa sạch sẽ, không thể nhịn được y phục có chút nếp nhăn gấp, giày không được đánh sáng bóng thì sẽ không ra khỏi cửa. Thư kí Trương nhìn Tô Tố đang không ngừng nôn, trong tim thay cô cảm thấy bi ai mấy giây.
Không khí nhất thời ngưng đọng.
Mặt Tiêu Lăng đen đến dọa nhiều, đẩy Tô Tố ở nơi cánh tay anh ra, không nhịn được nữa cởi bỏ áo khoác đắt giá của mình, thuận tay vứt vào thùng rác.
Không thể nhịn được mùi chua hôi trong không khí, Tiêu Lăng bắt lấy Tô Tố sắp ngã xuống, toàn thân phát ra khí lạnh đến có thể đóng băng người khác.
Thư kí Trương cẩn thận lùi 2 bước, cô theo Tiêu tổng năm sáu năm rồi, lần đầu tiên thấy được cơn giận rõ ràng như vậy.
Thư kí Trương cẩn thận hỏi: “Tiêu tổng, cần …. lên lầu trên thay y phục không ạ?”