⬅ Trước Tiếp ➡
  Tố Tố giở khóc giở cười với cô con gái đáng yêu. Ba mươi còn chưa phải là tết kìa, cứ như là cô đã cầm chắc vai này không bằng nữa. Khi đến phim trường, An Tiểu Hy đi đỗ xe rồi gọi điện cho sư huynh ra để anh ta đưa Tô Tố vào lấy số quay thử. An Tiểu Hy không vào mà chỉ vỗ vỗ vai Tô Tố, trầm giọng xuống:"gái của tao, cố lên, tao đem trai nuôi với gái nuôi đi ăn cơm trưa đây, khi nào xong mày bảo sư huynh tao gọi điện cho tao qua đón mày."
  An Tiểu Hy biết Tô Tố không muốn cho ai biết sự có mặt của hai đứa con cô bởi sợ người khác sẽ dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn các con của cô. Ngoài ra An Tiểu Hy còn một suy nghĩ nữa, một người sắp bước vào giới giải trí mà lại bị biết chưa kết hôn đã có con nhất định sẽ khó mà tồn tại....
  Tô Tố đi theo sư huynh của An Tiểu Hy, vị sư huynh này cũng là người tốt nghiêp từ trường của cô, tên Lục Ngộ, trong giới cũng đã có một chút tên tuổi, trước chỉ vì nể An Tiểu Hy nên mới báo danh cho Tô Tố, khi nhìn thấy Tô Tố mắt anh lập tức sáng lên. Tô Tố vì chuẩn bị cho buổi quay thử nên đã có chuẩn bị từ trên xuống dưới, có trang điểm nhẹ, để phù hợp với hình tượng của vai nữ phụ, cô còn mặc một chiếc đầm đỏ rực dài ngang gối phối hợp với mái tóc xoăn bồng lọn to xõa xuống vai tự nhiên, nhất cử nhất động của cô đều toát ra hương hướng huyễn hoặc và mê đắm. Lục Ngộ vào giới cũng đã ba năm ,gặp không ít mỹ nhân nhưng đến khi gặp Tô Tố anh đột nhiên cảm thấy tim đập mạnh, mặt đỏ bừng.
  Thật đúng là!-Anh thầm cố đè nén ngọn lửa như đang bốc cháy trong anh, bắt chuyện với cô:
  "Em là Tô Tố nhỉ, anh tên Lục Ngộ, trong giới giải trí cũng có chút ít tên tuổi rồi, anh là bạn của Tiểu Hy, trong đóng một vai phụ, hình tượng của em thật là hợp với hình tượng của vai nữ phụ đấy, đạo diễn Phạm Lãi mà nhìn thấy em chắc chắn sẽ vừa ý."
  "Cảm ơn anh." Tô Tố cảm ơn một cách chân thành.
  khi nghe đến tên đạo diễn Phạm Lãi cô thở phào nhẹ nhõm, ông nổi tiếng là người cứng rắn sắt đá trong giới đạo diễn, cô đã từng hợp tác với ông một lần, ông là một người vô tình nhưng công tâm, chỉ xem trọng tác phẩm chứ không để tâm đến những chuyện nhăng nhít trong giới.
  Cô theo Lục Ngộ vào trong hậu trường , ở đây xếp một hàng dài toàn những cô gái trẻ, khi nghe thấy tiếng mở cửa khá nhiều người đểu nhìn ra. Thấy Tô Tố họ đều lộ rõ vẻ ghen tỵ và ganh ghét. Đặc biệt là khi thấy cô vào cùng với Lục Ngộ, vẻ mặt lại càng thay đổi. Ai mà không biết trong hai năm nay Lục Ngộ là ngôi sao mới nổi, lại tham diễn , Tô Tố được anh dẫn vào, rõ ràng là có quan hệ. Cô gái này không phải là đi cửa sau đấy chứ?
  Lục Ngộ nhét vào tay Tô Tố tờ giấy :"Đây là số thứ tự của em, sắp đến lượt em rồi đấy."Anh chỉ vào căn phòng quay thử đang đóng chặt cửa. Anh phải vào xem cùng đạo diễn rồi."Tô Tố cảm kích nắm chặt lấy số thứ tự của mình, trên đó là một con số 3, cô lại tạ ơn một lần nữa:"Cảm ơn anh."
  Cô là người đã từng trải trong ngành, cô hiểu độ quan trọng của những con số này, bởi vì khi quay thử các thí sinh đều diễn chung một màn nên rất khó có sự khác biệt. Trong tình hình như vậy, số thứ tự càng đứng trước ưu thế càng lớn, nói gì đi nữa đạo diễn xem nhiều cũng sẽ mệt, khi số thứ tự xếp quá sau thì trừ khi có một màn biểu diễn thật xuất sắc không thì rất khó để đạo diễn có ấn tượng về mình.
  Lục Ngộ cười với cô động viên:"Cố lên nhé", rồi bước vào phòng quay thử. Tô Tố nắm lấy tờ kịch bản, cô đang tự dàn dựng trong đầu màn kịch sắp phải diễn. Cảnh quay thử là cảnh vai nữ phụ lần đầu gặp nam chính, hai người tay kiếm lăm lăm, bởi vì phim có tính chất giả tưởng nên nam chính sẽ từ một kẻ vô dụng biến thành thiên tài, khi gặp được vai nữ phụ anh ta vẫn trong giai đoạn trưởng thành, hoàn toàn không phải là đối thủ của cô. Vai nữ phụ Mỹ Đỗ Sa là một người cuồng giết chóc, nam chính vô tình xông vào địa bàn của cô cướp đi bảo bối mà cô đang canh giữ nên bị hạ lệnh duổi giết. Tô Tố chỉ cần thể hiện được sự lạnh băng của Mỹ Đỗ Sa và sát khí của cô với nam chính là được. Cô thở nhẹ một cái, cũng may! kiếp trước cô từng diễn không ít vai phụ ác độc, nên muốn diễn xuất dạng nhân vật này với cô không khó khăn lắm. Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra, một người mang bảng nhân viên ra gọi:"Số ba, mời vào!" Tô Tố lập tức theo cô ta vào.....
  Ngay lúc này, nơi một căn phòng trong phim trường. Tiêu Lăng ngồi trước máy tính, theo dõi phòng quay thử qua máy quay, công ty truyền thông Tinh Quang là một công ty con do anh thành lập, bình thường anh rất ít quản lý công ty, hoàn toàn giao phó cho bộ phận bên dưới quản lý. Nhưng hôm nay lại khác, đã quay thử hai người, anh bắt đầu hết kiên nhẫn, đôi lông mày nhíu lại," Sao vẫn chưa thấy đến, Trương thư ký, rốt cuộc cô có phát tán tin tức ra ngoài không vậy?" Thư ký Trương từ phía sau bưng lên một tách cà phê đen, liếc nhìn màn hình,:"Chủ tịch yên tâm ạ, thông tin tôi đã gửi đến cô Tô thông qua bạn của cô ấy rồi, cô Tô đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình chắc chắn cô ấy cần công việc để mưu sinh, nhất định sẽ đến thôi ạ."
  Trương thư ký vừa dứt lời, Tiêu Lăng đã nhìn thấy trên màn hình xuất hiện bóng dáng của Tô Tố. khuôn mặt âm u của anh lập tức hửng nắng, mắt không buồn nhắm dõi theo dáng người trên màn hình, khóe miệng dâng lên:
  "Tiểu yêu tinh , xem lần này cô chạy đi đâu!"
Tô Tố vào phòng diễn. Rõ ràng là lần này chọn vai nữ rất công phu. Dụng cụ, thiết bị chăng đầy trong một căn phòng lớn, trên đất chằng chịt dây điện các loại. Tô Tố hít một hơi thật sâu, ngẩng mặt nhìn lên chỗ ngồi phía ánh đèn không xa, đạo diễn Phạm Lãi đang ngồi ngay ngắn trên ghế, trong tay cầm một quyển sổ và bút đang viết thứ gì đó. Ngồi cùng hàng với ông còn hai người đàn ông , một người là Lục Ngộ sư huynh, Lục Ngộ nhìn thấy cô liền gật đầu chào, dùng khẩu hình miệng nói với cô:"cố lên". Người còn lại là vai nam chính trong Trần Kiêu. Trần Kiêu là diễn viên nam được săn đón nhất ba năm gần đây, anh diễn nhiều nhất là phim cổ trang. Trên trang weibo của anh có hơn hai nghìn vạn người theo dõi, được bầu chọn là nam diễn viên chính được yêu thích nhất trong năm nay, cùng lúc đó anh cũng được bình chọn là một trong bốn mỹ nam đẹp nhất trong dòng phim cổ trang, có thể nói bất kỳ phim nào có sự xuất hiện của Trần Kiêu là coi như có thể đảm bảo về số lượng theo dõi phim.
  Tô Tố hơi căng thẳng. Cô chưa từng thử qua vai diễn nào có quy mô lớn như vậy. Cô nhân viên dẫn Tô Tố vào phòng thấy cô đứng ngây ra bèn nhắc:"Cô Tô, có thể bắt đầu rồi." Tô Tố choàng tỉnh, thấy mọi người đều đang nhìn mình, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hít một hơi sâu, cô tự nhủ:" Tô Tố, mày nhất đính sẽ làm được!"
  Sau khi đã lấy lại tinh thần, cô bước lên sân khấu. Là ánh đèn quen thuộc! là máy quay quen thuộc! Cô bình tĩnh trở lại. cô đứng trên sân khấu, cúi đầu chào đạo diễn, Trần Kiêu và Lục Ngộ," Chào mọi người, em là học sinh năm ba khoa biểu diễn viện sân khấu điện ảnh, em tên là Tô Tố.”
  Phạm Lãi giật mình:
  " Tô Tố?"
  "Vâng, em là Tô Tố."
  Phạm Lãi bỏ bút xuống, ngẩng đầu nhìn thật kỹ Tô Tố. Khi nhìn rõ dung mạo của Tô Tố ông hơi thần người, ngay sau đó trong ánh mắt toát lên sự thấu hiểu. Chẳng trách Tiêu chủ tịch nhất thiết phải giữ lại Tô Tố. Ông không mấy thích thú đến những chuyện của cấp trên, nên khi nhìn Tô Tố ông có đôi chút dè chừng và phản cảm, thái độ đột nhiên lạnh nhạt đi nhiều.
  "Tôi cũng quen một diễn viên tên Tô Tố, diễn xuất của cô ấy tương đối điêu luyện, cô là người cùng tên với cô ấy, hy vọng cô đừng làm tôi quá thất vọng!"
⬅ Trước Tiếp ➡