Cô cố gắng nhớ mình đã từng quen anh ta hay không?
Nhưng trong ký ức của mình người đàn ông này hoàn toàn xa lạ.
Tô Tố ôm cái chăn lại, mắt nhìn khắp phòng, hiển nhiên rằng đây là cái phòng trong khách sạn, chỉ là trong phòng này khác & thật ấm cúng, như rằng đã có người từng ở lâu rồi. Cô nhìn một hồi lâu không thấy áo quần cô đâu.
"Quần áo của tôi đâu"
"Ném đi rồi"
Tô Tố nghiến răng, mắt lườm nhìn anh ta,
"Anh là gì mà ném bỏ quần áo của tôi!?"
Người đàn ông này chắc đầu óc có vấn đề, đã lợi dụng cô xong mà còn ném quần áo của cô nữa nữa!
"Cứ muốn ném thì ném vậy..,"
Tiêu Lăng ngồi trên ghế sofa liền đứng dậy rời khỏi phòng đi ra ngoài phòng khách.
Tô Tố ngồi chờ thấy anh ta không có ý định quay về, bặm môi rời khỏi giường, giờ cô đang trần truồng, phải đi vào phòng tắm tìm một chiếc khăn choàng lấy cơ thể.
Cô chỉ cần cử động nhẹ, thì toàn thân đau ê ẩm, bực bội bèn lôi tổ tông dòng họ mười tám đời của Tiêu Lăng ra mắng xối xả. Kéo cái chăn ra và rời xuống giường, chưa bước vào nhà tắm, thì nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
RẦm!
Cái đầu Tô Tố như muốn nổ tung ra, đầu óc trống rỗng!
"Tên lưu manh thối nát kia, nhìn cái gì"
Tô Tố thề với lòng rằng, kiếp này cộng với kiếp trước của cô, hai kiếp người cô chưa bao giờ trần chuồn đứng trước một người đàn ông và trợn mắt nhìn nhau như vậy.
Trong cơn hoảng loạn, cô dậm mạnh 2 chân xuống đất nhảy vọt lên giường lần nữa, cô lại kéo chăn đắp kín thân mình.
"Đồ biến thái, lưu manh!"
Tiêu Lăng không nghĩ rằng vào trong phòng lại nhìn thấy Tô Tố không một mảnh vải che thân, chợt nghe Tô Tố mắng chửi, anh co mày lại, sẵn tay đưa cho cô cái túi giấy cầm trên tay, lạnh lùng nói, "im đi"
Tô Tố cảm thấy lòng đầy hụt hẫng .
Vừa muốn mở miệng mắng người, thì cô nhìn vào cái túi giấy Tiêu Lăng vừa ném tới xé ra, trong đó lộ ra quần áo mới vẫn chưa xé nhãn mạc. Cô vội im miệng lại.