Nhưng mà...
“Hôm nay tôi nể tình anh trai anh tha cho anh một mạng, nhưng là anh nhất định phải để lại một thứ!” Hòa Đinh hành sự có quy tắc riêng, ai cũng không thể phá bỏ.
“Cô, Cô muốn làm cái gì?” Hàn Thiếu Dã sợ hãi, trừng to mắt, hô hấp đều trở nên dồn dập.
“Phế một tay của anh để cảnh cáo.” Hòa Đinh không lạnh không nhạt nói, cô đã bắt đầu chuẩn bị dụng cụ.
“Cô không thể làm như vậy, tôi không thể mất đi cánh tay.” Ở núi Cách ly có thể sinh tồn đã vô cùng gian nan rồi, nếu lại mất đi cánh tay, còn không bằng để cho anh ta chết đi.
“Tôi ra tay, anh có thể yên tâm, sẽ không đau.” Hòa Đinh lạnh lùng nói.
Miệng Hàn Thiếu Dã bị Hòa Đinh bịt lại, cô tiêm thuốc mê vào cánh tay trái của anh ta. Tiếp theo cô từ trong ngăn tủ bên cạnh lấy ra một cưa sắt chuyên cắt xương.
Hàn Thiếu Dã sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh toát ra. Lúc trước bị ném tới núi Cách ly anh ta cũng chưa từng sợ hãi như thế này, từ khi sinh ra đến giờ đây lần đầu tiên, anh có loại cảm giác sợ hãi thực sự.
Anh ta rốt cục hiểu được vì sao Hòa Đinh cô độc một mình lại vẫn có thể cùng nắm giữ thế lực ngang hàng với hàng trăm anh em khác trên núi rồi.
Hàn Thiếu Dã đang suy nghĩ, bỗng nhiên thấy Hòa Đinh trở lại trước mặt mình, trong tay lại cầm một cánh tay. Nhìn thấy hình xăm trên cánh tay, Hàn Thiếu Dã trực tiếp ngất xỉu.
“Hừ, không thể không bị dọa.” Hòa Đinh ném cánh tay vào trong tủ đông lạnh, Lãnh Quân Trì lặng lẽ mở mắt nhìn thấy trong tủ đông lạnh còn có những cánh tay khác, sắc mặt không khỏi tối sầm, sau đó lại nhắm mắt lại.
Hòa Đinh cho Hàn Thiếu Dã cầm máu, kéo anh ta đang hôn mê bất tỉnh tới ban công tầng hai, hướng tới lùm cây một bên nói: “Mang cậu hai nhà các người về về, nói cho Dino, nếu có lần sau, tôi nhất định muốn mạng của anh ta!”
Lời còn chưa dứt, quả nhiên từ trong lùm cây bên cạnh chui ra ba người, bọn họ đi xuống dưới lầu vươn hai tay chuẩn bị đón lấy Hàn Thiếu Dã.
Hòa Đinh lạnh lùng nhìn lướt qua, phát hiện bắp tay của một người số trong đó bị phình lên, hình dạng rất quái dị, xem ra người này đã bị nhiễm phóng xạ, thi thể sau khi chết có thể lấy ra làm nghiên cứu.
Sự tàn bạo của núi Cách Ly
Cô buông tay ném Hàn Thiếu Dã xuống, ba người kia đỡ lấy Hàn Thiếu Dã, ôm lấy rồi chạy thẳng ra xa.
Hòa Đinh trở lại phòng phẫu thuật, lạnh nhạt nói với Lãnh Quân Trì: “Không cần giả chết.”
Lãnh Quân Trì mở mắt, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh: “Quả nhiên máu lạnh.”
Hòa Đinh không nói một lời, bắt đầu thu dọn máu trên mặt đất.
“Hôm nay rõ ràng tôi không có cảm giác động chạm tới cơ quan nào, vì sao vẫn là bị dính bẫy?” Lãnh Quân Trì nhịn không được hỏi.
“Dưới sàn nhà khác nhau có thiết bị khởi động khác nhau, cách khống chế cơ quan khác nhau. Các người không biết chỗ nào có thể đi, tự nhiên sẽ bị trúng bẫy thôi.” Hòa Đinh giải thích, cô đã dọn dẹp sạch sẽ trên mặt đất, giống như một màn tàn nhẫn vừa rồi cái gì cũng chưa từng xảy ra.
“Vì sao cô trở về nhanh như vậy?” Lãnh Quân Trì nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt phượng âm hiểm đánh giá cô.
“Trong lòng anh đã có đáp án, cần gì phải hỏi tôi.” Hòa Đinh đi tới bên cạnh bàn mổ, hai tròng mắt âm trầm.
“Cô cố ý, cô đã sớm phát hiện ra Hàn Thiếu Dã ở bên ngoài.” Lãnh Quân Trì sớm đoán trước.
“Không đơn thuần là tôi phát hiện anh ta, đó cũng là thăm dò anh.” Hòa Đinh lạnh lùng nói: “Tôi là bác sĩ, thân thể anh hồi phục đến mức nào, tôi rõ ràng hơn anh.”
Hơn nữa cô rất dễ dàng hiểu thấu lòng người, thật ra cũng không cần hiểu, lòng người đều là đen tối cả thôi.
Lãnh Quân Trì hoảng sợ đối với sự cẩn thận cùng nhạy cảm của Hòa Đinh thật sâu khâm phục sâu sắc, lại còn có người phụ nữ thông minh như vậy, thật sự là khó thấy được.
“Chỉnh xong Hàn Thiếu Dã, người kế tiếp chính là Lãnh Quân Trì anh.” Hòa Đinh liếc anh một cái, lãnh khốc nói.
Lãnh Quân Trì chỉ cảm thấy da đầu tê dại, anh dùng sức giãy dụa một chút, lại phát hiện lần này anh đã bị xích sắt trói chặt hai tay và hai chân rồi.
Đồng tử đen như mực của anh chợt co lại, cho dù đáy lòng là sóng to gió lớn, nhưng mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Hòa Đinh.
“Dẫn anh đi xem vài thứ.” Hòa Đinh dùng xe giải phẫu đẩy Lãnh Quân Trì tới phòng bên cạnh phòng giải phẫu.
Lúc cửa phòng mới được Hòa Đinh mở ra, bên trong tối um, trong nháy mắt sau đó phòng sáng lên, nhưng Lãnh Quân Trì tình nguyện hy vọng căn phòng kia vẫn luôn tối tăm như trước.
Chỉ thấy vách tường bày đầy bình thủy tinh rực rỡ muôn màu, trong bình thủy tinh là các bộ phận khác nhau của con người được ngâm trong formalin, thậm chí còn có một tấm da người bị đóng đinh trên tường làm cho người ta sởn gai ốc.
Hòa Đinh đẩy anh tới giữa phòng, ánh mắt quét qua những món đồ trên giá: “Mỗi một món đồ nơi này, đều là của người muốn giết tôi lưu lại.”
Lãnh Quân Trì khẽ run lên, anh nhớ tới cuộc đối thoại vừa rồi giữa Hòa Đinh và Hàn Thiếu Dã, nơi này là núi Cách Ly làm cho người ta vừa nghe đến đã sợ mất mật, người tới nơi này vĩnh viễn cũng không ra được, đối mặt chỉ có tàn sát và máu tanh vô tận.
“Anh xem cho kỹ đi, anh cảm thấy bộ phận nào của anh bày ở trong những cái bình này là đẹp mắt, tôi sẽ giúp anh lấy xuống.” Hòa Đinh cho anh lựa chọn cơ hội, đây là sự nhân từ duy nhất của cô.
Lãnh Quân Trì biết Hòa Đinh không lừa anh, anh mím môi, hỏi: “Nếu tôi không muốn thì sao?”
“Một con đường chết!” Sắc mặt Hòa Đinh lạnh như băng, gằn từng chữ nói.
Lãnh Quân Trì chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, suy nghĩ nửa ngày mới hỏi: “Nếu là cô, cô muốn giữ bộ phận nào của tôi?”
“Con mắt.” Hòa Đinh không cần nghĩ ngợi nói.
Bởi vì đôi mắt đó, thật sự rất đẹp.
Phạt nhỏ cảnh cáo lớn
Lãnh Quân Trì nhớ tới mắt mình, lòng liền nguội lạnh, cằm căng chặt, sắc mặt khó coi.
Ngón tay thon dài lạnh lẽo của Hòa Đinh chỉ vào khuôn mặt bị thương bên phải của anh, nhân từ nói: “Yên tâm, tôi chỉ lấy tròng mắt bên phải của anh.”
Trên mặt Lãnh Quân Trì lộ ra nụ cười khổ, có khác biệt gì sao? Có điều, nếu một tròng mắt có thể thay đổi một số phận, thì anh ngược lại cũng không để ý.
Có điều, Tu La đấu với ác quỷ, ai thắng ai thua vẫn chưa xác định.
“Được.” Lãnh Quân Trì thấp giọng nói, trong giọng điệu lộ ra sự thản nhiên.
Hòa Đinh khẽ gật đầu, “Phẫu thuật sẽ tiến hành ở đây.”
Lãnh Quân Trì chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt sâu thẳm như biển cả đầy lạnh lùng.
Hòa Đinh xoay người rời khỏi phòng đi chuẩn bị, Lãnh Quân Trì nhìn chằm chằm những chiếc lọ thủy tinh đựng đủ loại nội tạng bày trên kệ, mơ hồ toát ra một luồng khí xơ xác tiêu điều.
Mất đi một con mắt, có thể khiến Hòa Đinh buông lỏng cảnh giác, anh không sao cả.
Rời khỏi nơi này mới là điều quan trọng nhất.
Lúc Hòa Đinh trở lại lần nữa, trên người đã mặc đồ phẫu thuật màu xanh, trong tay bưng một chiếc khay, bên trong có dao phẫu thuật, băng gạc và thuốc mê.