⬅ Trước Tiếp ➡
2: Anh, anh xem rồi xử lý đi!
"Mọi người vất vả rồi, vất vả rồi. Đây là trái cây em gái Cảnh Huyên chuẩn bị cho mọi người. Mọi người nghỉ ngơi một chút đi!" Mẫn Hạo để xe trái cây đổ vào chỗ quay phim, chào hỏi mọi người.
Cô ngẩng đầu liếc một cái, thấy là trợ lý của Khương Hàn. Cô cũng không sắp xếp xe trái cây gì, chẳng lẽ là...Khương Hàn? Cô xoay người lại tìm thì thấy anh đang ngồi trên ghế dựa xem kịch bản, như thể đang ngăn cách với thế giới, xung quanh anh vẫn tồn tại một khoảng trống. Anh không nói gì, không thích người khác tới gần nên dần dà cũng không ai dám tới quấy rầy.
Anh như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu lên liếc cô một cái. Ánh mắt hờ hững quét qua đó không hiểu sao lại khiến cô luống cuống, không dám nhìn nữa. Chờ cô phản ứng kịp "Sao mình phải trốn?" thì anh đã cúi đầu như không có việc gì, xem kịch bản của anh tiếp. Khóe môi cô giật giật, thà anh nổi điên còn hơn!
Hay là anh tố cáo với Cảnh Bác Hiên? Nghĩ tới khả năng này, cô híp mắt lại liếc anh. Nếu để em biết thì...Hà hà, anh xong đời rồi.
Trong đầu cô vơ vét chuyện xấu từ khi biết anh tới nay, nhất định phải bán cho phóng viên báo nhỏ nào đó. Vạch trần lịch sử xấu xa động trời của ảnh đế, nhất định phải viết tiêu đề như thế.
Mẫn Hạo chào hỏi mọi người, thấy Cảnh Huyên vẫn đứng ngẩn tại chỗ thì nghĩ thầm chẳng lẽ cô Cảnh cảm động tới váng vất rồi? Anh ta đã đi theo Khương Hàn nhiều năm, đương nhiên cũng biết Cảnh Huyên. Tuy anh ta không biết rõ lắm nhưng có nghe thấy chuyện hôn ước. Khi đó sự nghiệp Khương Hàn đang thời kỳ lên cao, lúc nhắc tới Tống Thần hai người còn ầm ỹ một trận lớn. Tống Thần không muốn anh phân tâm, nói không dễ gì mới góp nhặt được fan, bây giờ lại lộ tin tức hôn ước ra thì chắc chắn fan sẽ giảm xuống điên cuồng. Khi đó có lẽ ảnh đế Khương còn trẻ, đang trong thời kỳ phản nghịch, rất ghét mình bị chụp nhãn thần tượng nên cãi vã. Có điều sau đó anh không thường xuyên gặp cô Cảnh nữa. Anh ta còn tưởng hai người đã cắt đứt rồi. Dù sao chuyện chỉ phúc vi hôn gì đó cũng rất căng thẳng, hơn nữa tuổi cô Cảnh còn quá nhỏ.
Mẫn Hạo đi tới cạnh Cảnh Huyên, lặng lẽ kéo tay cô: "Cô Cảnh, cô đi qua xem chút đi!" Lấy danh nghĩa của cô thì có thế nào cũng phải đi qua để phát huy hiệu quả một chút. Cô phục hồi tinh thần lại, hiểu ý, đi qua. Mọi người quây quanh xe trái cây, tự mình lấy ăn, tiện thể trò chuyện về đề tài không đau không nhột không liên quan. Nỗi oán thán và sự nặng nề về chuyện NG không ngừng hồi nãy cũng tan đi một chút. Đạo diễn Phó bóc một múi quýt thả vào miệng, cười với Cảnh Huyên:"Đừng áp lực quá. Có diễn viên giỏi cũng có lúc trạng thái không tốt. Lúc trước cô thể hiện rất tốt, phải có lòng tin với mình chứ?"
Có người hùa theo: "Đúng đó, đừng áp lực. Cô rất có thiên phú mà. Mấy ngày trước diễn cũng không tệ, không giống người mới chút nào."
"Càng căng thẳng càng hỏng việc, thả lỏng ra, đừng để mình bị áp lực quá lớn. Đây là bộ phim đầu tiên của cô, NG mấy lần mọi người cũng hiểu mà."
Cảnh Huyên cảm kích, chắp tay lại: "Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn mọi người đã hiểu. Hôm nay trạng thái của tôi quá kém, không điều chỉnh được. Càng căng thẳng càng không tìm được tí gì, liên lụy tới mọi người. Thực sự xin lỗi, mọi người ăn trái cây ướp lạnh rồi nghỉ ngơi một chút. Hôm khác tôi mời mọi người ăn cơm, mong sau này mọi người chỉ bảo nhiều hơn."
"Ha ha ha, Cảnh Huyên cô khách sáo quá rồi."
"Đúng rồi, có thể cùng quay một bộ phim là duyên phận. Không nói tới chỉ bảo, mọi người giúp đỡ nhau thôi!"
Người mới khiêm tốn có lễ phép, còn biết xử lý, hạ thấp phong thái như vậy rồi, ít nhiều gì mọi người cũng sẽ bằng lòng giúp đỡ nhiều hơn chút. Hơn nữa, mọi người liếc nhìn Mẫn Hạo. Đây chính là trợ lý của Khương Hàn. Anh ta sắp xếp xe trái cây thay cô? Hoặc là do cô van xin giúp đỡ, hoặc là do anh bày mưu đặt kế. Có người liếc qua Khương Hàn cách đó không xa. Có lẽ lúc này anh xem kịch bản mệt rồi nên nghiêng người tựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhớ lại lời đầu tiên ảnh đế Khương nói với Cảnh Huyên lúc vào đoàn làm phim: "Sao gầy thành thế này?" Giọng điệu này đủ quen thuộc.
Không ai bằng lòng làm mất lòng đàn anh, huống chi Khương Hàn là đàn anh cấp kim cương.
3: Anh, anh xem rồi xử lý đi!
"Cảnh Huyên, qua đây mời tổng giám đốc Cảnh một ít đi. Sao không hiểu chuyện thế chứ?" Giọng lanh lảnh của Lương Đồng bỗng chen ngang, mang theo chút õng ẹo như thể cô học trò nhỏ đang oán giận làm nũng với bạn thân.
Cảnh Huyên không phải bạn thân của cô ta, gặp nhau không đánh nhau đã coi như cô có tu dưỡng tốt rồi. Khoảnh khắc đó, ngay cả lòng muốn bóp chết cô ta Cảnh Huyên cũng có. Con kỹ nữ đáng đánh, cô thật nhiều chuyện!
Giọng Lương Đồng lớn như thế khiến cô không muốn đi cũng phải nhắm mắt đi qua. Vu Tại Trung cũng ra hiệu cho cô "Qua nói lời xin lỗi tổng giám đốc Cảnh đi."
Nói xin lỗi cái mẹ gì! Cô cũng không làm gì sai. Quả nhiên là tư bản có đặc quyền. Cô bưng một đĩa trái cây qua, trong lòng lẩm nhẩm đây là anh mình, anh ruột mình, nịnh nọt anh cũng chẳng có gì mất mặt.
"Tổng giám đốc Cảnh, anh ở xa tới thật vất vả. Ăn trái cây ướp lạnh nhé?" Nụ cười của cô hơi chân chó, toét miệng nhìn anh.
Cảnh Bác Hiên bắt chéo hai chân ngồi trên ghế gần đó, dáng vẻ đi giày tây đúng là hơi có cảm giác thanh niên tài tuấn. Nhưng cô thường thấy dáng vẻ lười nhác của anh ta khi ở nhà nên tuyệt đối không bị bề ngoài của anh ta quyến rũ. Cô lặng lẽ bĩu môi trong lòng.
Anh ta giương mắt liếc cô, cầm lấy, nhét một quả nho vào miệng. Chua đến rơi cả răng. Anh ta không biểu hiện ra mà chỉ lặng lẽ nuốt xuống. Biết ngay con nhóc này nảy lòng xấu mà.
Cô hơi giật giật mắt, nhìn vẻ mặt hơi co quắp của anh, buồn cười nhưng không dám cười. Vừa rồi cô cố ý nếm thử một chút, tìm chùm nho chua nhất nhét vào đĩa. Cảnh Bác Hiên không thích ăn đồ chua, ghét nhất là chanh.
Anh ta tỉnh bơ đưa đĩa trong tay cho Mạc Thiếu Khanh. Mạc Thiếu Khanh chần chừ, không biết là có ý gì nên lặng yên đưa cho Lương Đồng. Cô ta cũng ngắt một quả nho, ăn vào mà lông mày cau lại thành bánh quai chèo: "Cảnh Huyên, cô chọn cái gì mà chua thế? Cô cố ý à?"
Cô vô tội nhìn cô ta: "Vậy à? Tôi không biết!"
Lương Đồng lườm cô một cái, dáng vẻ "xem cô giả vờ tới khi nào". Cô ta suy nghĩ một chút, không mâu thuẫn trực tiếp với Cảnh Huyên mà xoay qua nói với Cảnh Bác Hiên: "Thật xin lỗi tổng giám đốc Cảnh. Huyên Huyên của chúng tôi không hiểu chuyện, cảnh quay hôm nay cũng là cảnh đầu tiên của nữ phụ. Có lẽ là cô ấy căng thẳng nên trạng thái không tốt lắm. Trước kia cô ấy không thế đâu. Tuy trước kia chưa từng quay phim nhưng khi đi học ở trường chúng tôi cũng không tệ, từng nhận không ít chụp ảnh bìa và biểu diễn đường phố. Anh nhất định phải tha thứ cho cô ấy. Cô ấy thực sự cố gắng rồi." Trong chớp mắt cô ta đã vẽ ra một hình tượng Cảnh Huyên như ngôi sao nhỏ chỉ từng chụp ảnh bìa và diễn trên đường phố, không diễn chính quy lại tính tình không tốt.
Ngay cả châm chọc cô ta Cảnh Huyên cũng không muốn. Thủ đoạn vẫn nát như thế, có gì thú vị đâu? Rõ ràng là một đoạn văn cầu xin tha thứ cho cô, ám chỉ giễu cợt cô. Cảnh Bác Hiên cũng không phải kẻ ngốc, nghe không hiểu à? Cô cạn lời sờ mũi, vô tội nhìn Cảnh Bác Hiên, còn mang theo chút ấm ức. Ý của cô rất rõ ràng, anh, em anh bị ức hiếp, anh xem mà xử lý đi!
1: Khóc cái gì
Cảnh Bác Hiên nghiêm túc gật đầu: "Vậy à, vậy thảo nào lại căng thẳng. Cô Cảnh, tối nay tôi mời mọi người ăn cơm thay cô đi!"
"A, sao lại không biết xấu hổ thế được tổng giám đốc Cảnh? Làm phiền anh quá rồi."
"Không phiền. Vốn hôm nay tôi định tới mời mọi người ăn cơm. Huống hồ Thiểu Khanh là thư ký của tôi. Có thế nào tôi cũng phải chăm sóc bạn học của bạn gái anh ta chứ, đúng không cô Lương?" Anh ta ngừng lại một chút rồi quay sang hỏi Mạc Thiếu Khanh: "Có đúng là cô Lương không?" Mạc Thiếu Khanh lập tức gật đầu: "Đúng đó tổng giám đốc."
Lương Đồng đấm một đấm vào bông, trong lòng lặng lẽ mắng Cảnh Bác Hiên là não tàn, trong họng như bị một tảng đá chặn lại.
Suýt chút nữa thì Cảnh Huyên bật cười. Cô nhấc mí mắt nhìn Lương Đồng, hơi cau mày khiến cô ta tức tới thở hổn hển.
Ngây thơ, thiếu kiên nhẫn, không có đầu óc, đây là tất cả đánh giá của cô với cô ta. Thực ra cô rất thương cô ta sau này không thể đi dài hơn trong giới, chỉ có thể làm bình hoa bày trong giới giải trí. Nhưng đáng tiếc là giới giải trí chưa bao giờ thiếu bình hoa.
Tranh trang trí và tranh cổ có sự khác nhau lớn nhất là một thứ để lâu nên bị hạ giá, một thứ để lâu thì tăng giá. Mà Lương Đồng chính là một bức tranh trang trí, đẹp thì có đẹp như không lâu dài.
Mạc Thiếu Khanh liếc Cảnh Huyên một cái. Anh ta nghe ra chút không tầm thường từ lời của tổng giám đốc Cảnh. Lúc này anh ta mới nhìn kỹ, bỗng trong đầu nảy ra một suy nghĩ điên khùng. Hình như tổng giám đốc Cảnh có một cô em gái?
Anh ta lập tức phủ nhận trong lòng. Với thực lực của tổng giám đốc Cảnh, em gái anh ta có đi tắt trong giới giải trí cũng không thành vấn đề, cần gì phải cẩn thận như thế. Vừa rồi anh ta nghe thấy tiếng mắng xong quanh, tuy không tới nỗi quá khó nghe nhưng cũng đủ khiến người ta tổn thương. Người mới cũng sống không dễ chịu gì.
Hay là anh ta vừa ý cô nhóc này rồi? Anh ta lại nhìn kỹ một chút, đúng là xinh đẹp, khuôn mặt này vô cùng sinh động.
Mắt anh ta quét qua người Lương Đồng, cau mày, lặng lẽ cảnh cáo cô ta im miệng đi!
Cảnh Huyên cúi người nói: "Vậy không làm phiền tổng giám đốc Cảnh nữa. Tôi đi trước đây."
"Ừ, đi đi!" Cảnh Bác Hiên nở nụ cười. Khuôn mặt nghiêm nghị hiếm khi thấy nụ cười ôn hòa nhưng chỉ trong chớp mắt đã trở lại bình thường, mặt không thay đổi cúi xuống vuốt cái nhẫn lớn trên tay.
⬅ Trước Tiếp ➡