Cảnh Huyên có chút sợ hãi kiểu ánh mắt này, theo bản năng trả lời anh: “Vâng.”
Tay anh chỉ cầm điếu thuốc mà không hút, anh chậm rãi dập tắt nó, sau đó ngẩng đầu nhìn cô: “Cảnh Huyên, em có thích anh không?”
Trong lòng cô từng nói vô số lần thích nhưng mà bây giờ anh hỏi thì cô lại không thể nói ra được.
Cô hỏi ngược lại anh: “Anh thích em không? Thích kiểu nào? Anh trai đối với em gái hay là nam đối với nữ?” Cô liếm môi, mắt nhìn anh, đột nhiên cảm thấy căng thẳng nhưng trong ánh mắt vẫn là kiên cường hung hăng dọa người.
Anh đột nhiên cười rồi đưa tay đụng vào môi mình và nói: “Cảnh Huyên, chúng ta kết hôn đi!”…
1: Có người muốn hại cô.
…Cảnh Huyên, chúng ta kết hôn đi!
Kết hôn đi!
Đi!
Trong đầu cô phải nghĩ đến điều này mấy lần cô mới có thể thông suốt được ý nghĩa câu nói này!
“Hả?” Cảnh Huyên ngơ ngơ hỏi anh, cô cứ cảm thấy như mình nghe nhầm rồi.
Khương Hàn cười không thành tiếng, đôi lông mày anh từ từ giãn ra. Anh chậm rãi rút ra một điếu thuốc châm lửa hít một hơi rồi mới nói: “Chính là ý mà em đang hiểu đó.”
Tại sao? Cảnh Huyên muốn hỏi anh, nhưng lại sợ không phải là đáp án cô muốn nghe.
Nhịp tim cô bất ngờ đập vui sướng, trong đầu cô rối bời nhưng ý thức cô xem là vẫn còn minh mẫn.
Cô nói: “Anh nghiêm túc sao?”
Ngón tay anh kẹp điếu thuốc, chậm rãi quẹt tàn thuốc. Anh ngước mắt lên nhìn cô rồi nói: “Em suy nghĩ kĩ đi, nghĩ xong thì nói anh biết.”
Nói xong, anh quay người muốn đi.
Cảnh Huyên từ phía sau kéo anh lại, trong giọng nói của cô có sự run rẩy và không xác định: “Em đồng ý, nhưng em muốn hỏi anh một lần nữa, anh thực sự nghiêm túc sao? Nếu như……”
Anh từ từ quay người lại, bắt gặp ánh mắt của cô, thành công làm miệng cô khép lại. Anh tiến lên một bước, cúi đầu, một tay choàng sau gáy cô rồi anh hôn lên môi cô.
Cảnh Huyên hoàn toàn ngây người, lúc nãy miễn cưỡng lấy hết lý trí chống đỡ. Còn giây phút này cô hoàn toàn sụp đổ.
Hai người đứng rất sát nhau, hai tay cô vì căng thẳng hoảng loạn mà đặt trọn trên ngực anh. Một tay của anh siết chặt sau gáy cô, còn tay kia thì nâng cằm của cô, thuận tiện tiếp cận.
Không phải là nụ hôn sâu nhưng khi rời khỏi cô lại cảm thấy mình như không có cách nào để thở được nữa.
Anh cong môi khẽ cười: “Còn nghi ngờ gì không?”
“Không......không có nữa.” Cảnh Huyên lắc lắc đầu, cả khắp người đều trong trạng thái mơ hồ.
“Vậy đi thôi! Đi về.”
Buổi chiều đuổi kịp tiến độ, lúc họ trở lại đã sắp bắt đầu rồi. Mẫn Hạo tìm Khương Hàn khắp nơi.
“Thầy Khương mau đi thay đồ đi. A! Cô Cảnh cũng ở đây à, cô mau qua đó đi! Trợ lý Giản cũng đang tìm cô đấy!”
Cả hiện trường bận tối mày tối mặt, Cảnh Huyền cũng không có tâm trạng để nghĩ về chuyện lúc nãy nữa, chỉ có thể tập trung tinh thần.
Làm việc liên tục đến tối cuối cùng cũng kịp một cảnh quay đêm, hơn một giờ sáng mới kết thúc. Lúc rời đi, Giản Thư Dao dựa vào bên đống đạo cụ ngủ quên luôn rồi, vẫn là Cảnh Huyên đến kéo cô ấy dậy.
Về khách sạn đến tắm rửa cô cũng không muốn tắm. Nhưng nghĩ đến một ngày làm việc ra nhiều mồ hôi như vậy, vậy là quyết định đi tắm.
Tắm rửa xong xuôi cũng gần hai giờ sáng rồi, Cảnh Huyên không chống cự nổi, tóc vẫn chưa khô cô đã nằm lên giường ngủ.
Cô ngủ thẳng một giấc đến tám giờ sáng. Cô bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, cô trượt từ trên giường ngồi dậy. Giản Thư Dao đang nằm bên cạnh cô bị cô dọa hết hồn.
“Ây da bà cô của tôi ơi, tinh lực của cô cũng sung sức nhỉ, có biết đêm qua mấy giờ ngủ không?” Giản Thư Dao ôm ngực rất muốn đánh cô.
Cảnh Huyền buộc tóc lên, nắm lấy cánh tay Giản Thư Dao nói: “Hình như tớ mơ, trong mơ thấy Khương Hàn cầu hôn với tớ.”
Giản Thư Dao sờ sờ trán cô: “Ây, không có sốt mà! Có bệnh thì phải uống thuốc đây nhé thiếu nữ.”
Cảnh Huyên nghĩ một hồi, đột nhiên nằm lại trên giường: “Không, không phải mơ, là thật. Ôi trời, nam thần uống nhầm thuốc rồi sao?”
Giản Thư Dao: “……”
“Sao Trình Nghệ Hiên đến thì anh ấy lại cầu hôn cậu nhỉ, không phải là vì muốn phục thù tình đầu đấy chứ!”
Cảnh Huyên hừ cô ấy một tiếng: “Anh ấy mới không thèm làm mấy chuyện không nhân phẩm đó đâu nhé. Cho dù là vì Trình Nghệ Hiên thì anh ấy chắc chắn cũng đã suy nghĩ kĩ càng, bất luận anh ấy chọn ai sẽ đều nghiêm túc chịu trách nhiệm.”
”Ây da, bắt đầu bao che nhau rồi nhỉ, được, xem như tớ chưa nói gì.”
Cảnh Huyên bỗng nhiên thở dài: “Tớ sợ nhất là tớ thích anh ấy như vậy nhưng anh lại không thích tớ như thế.” Cô không phải là người chủ động, tối qua đồng ý vui vẻ như vậy hoàn toàn bởi vì đối phương là anh.
Bởi vì là anh, nên cô mới nguyện ý buông bỏ hết sự dè dặt và kiêu hãnh…
2: Có người muốn hại cô.