Haizz, không được nghĩ nữa, nghĩ lại đã cảm thấy muốn khóc rồi, cô yêu trúng một thần tượng của mọi người, nhưng mà thần tượng này chỉ xem cô là em gái.
Thật bi kịch.
Cảnh Huyên nhìn anh đi đến gần mình, nhịp tim vẫn không kiềm được tăng nhanh.
Cô nghĩ, Khương Hàn, năm nay em đã hai mươi hai tuổi, không còn là trẻ con nữa, anh...Có muốn tiến tới với em không?"
Trong lúc cô hoảng hốt thì anh đã đi đến, cắt bỏ mạc áo, hỏi: "Mặc vừa không?"
Cô buồn buồn "Ừ" một tiếng, lại ngẩng đầu, có điều quần áo này từ đâu đến vậy? Rất mới, còn có mặc, size vừa như in, nhưng nơi này cách xa khu vực thành phố, không có chỗ nào bán quần áo nha.
Có điều rất nhanh Cảnh Huyên liền biết, lúc cô đi theo Khương Hàn vào phim trường, cả tổ trang phục liền bu lại: "Thế nào? Cô Cảnh, quần áo mặc vừa không?"
"..." Đừng nói là quần áo này được mượn của đoàn phim nha!
Nhưng rất không may, chuyện này là sự thật.
Khương Hàn giải thích với cô: "Không tìm được túi xách của em nên không vào phòng em được."
Ồ, "bi kịch".
Sau đó rất nhanh cả đoàn phim liền biết chuyện cô được ảnh đế ôm đi đồng thời thay quần áo trong phòng ảnh đế, lúc nghỉ ngơi có người hỏi cô: "Cua được nam thần có cảm giác gì không? Có kích thích như hươu chạy loạn không?"
Có, tuyệt đối có, đâu chỉ là hưu chạy loạn mà còn là long trời lở đất.
Cái scandal này lan truyền rất nhanh, đặc biệt là không tìm được túi xách của cô, mất chứng minh nhân dân, mất thẻ phòng nên không vào phòng được cũng không chứng minh được thân phận để bổ sung lại thẻ, vì thế cô quang minh chính đại ở lại phòng ảnh đế.
Vốn đoàn phim rất nhiều người, không đủ phòng ở, cơ bản không có khả năng tìm thêm phòng nữa, trong này chỉ có phòng của Ôn Viện Viện và Khương Hàn rộng nhất, còn lại phòng của diễn viên đều chật hẹp.
Nhưng mà chồng của Ôn Viện Viện đến thăm bạn, hai người dính như keo nên cô không dám đến gần.
Nghĩ đến nghĩ lui hình như chỉ còn lại Khương Hàn là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng mà qua ngày hôm sau...
Một: Cảnh Huyên thành công ngủ với nam thần, đạt được đỉnh cao trong cuộc sống.
Hai: Tiểu Hoa Đán đang hot Lương Đồng đêm khuya đi vào khách sạn, nghi ngờ dính dáng đến quy tắc ngầm.
Tin thứ nhất lưu truyền trong nội bộ đoàn phim, tin thứ hai được đăng lên khắp mạng xã hội.
1: Chướng khí vào lúc thức dậy.
…Ngày hôm sau khi Giản Thư Dao nghe nói về việc làm ngu ngốc của Cảnh Huyên, cô ấy lập tức bật cười: “Cậu đúng là một nhân tài, có điều… làm tốt lắm, hahaha.”
“...” Đồ điên!
“Thế nào, cô nam quả nữ có phát ra được tia lửa tình yêu không?” Giản Thư Dao lúc nãy còn mắc ói vì những chuyện kỳ lạ đó trong nhà cô, bây giờ lại đang vui vẻ.
“Phát cái đầu cậu.” Cảnh Huyên nhăn mặt đáp lại cô ấy: “Buổi sáng tớ còn tát anh ấy một cái đến bây giờ trên mặt anh ấy vẫn còn in dấu ba ngón tay đấy.” Từ đây hình tượng là người xa lạ rồi trời ạ, uổng công cô từ nhỏ đã giả vờ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, giờ hoàn toàn bại lộ rồi.
A, thật là tội lỗi! Cảnh Huyên che mặt.
“Cái đệch, trừ khi anh ta muốn dùng sức với cậu.”
“... ...Tạm biệt!”
Trên phim trường, chuyên viên trang điểm cẩn thận bôi vẽ lên mặt ảnh đế: “Ây da, anh Khương à, xảy ra chuyện gì với anh vậy, nhìn dấu tay này suýt chút nữa là không che được rồi, ai mà to gan như vậy chứ?”
Khương Hàn nhẹ giọng nói thầm, nhìn cô nhóc yếu đuối vậy mà nổi đóa lên thì y như pháo nổ.
“Anh Khương, anh nói gì vậy?”
“Không có gì.” Anh mím môi nhẹ giọng đáp một câu, trong đầu toàn là tình hình cô nhóc xù lông tức giận sáng sớm, anh nhớ lại mà nhịn không được liền cong môi cười.
Giản Thư Dao cười đủ rồi thì hỏi Cảnh Huyên: “Rốt cuộc thì cậu đã làm gì vậy?”
Cảnh Huyên trả lời ngắn gọn xúc tích: “Tối hôm qua tớ ngủ trên giường của anh ấy nên mất ngủ, sáng sớm anh ấy đến gọi tớ thức dậy vì tớ ngủ không đủ giấc nên bực bội thức dậy, mơ mơ màng màng không biết làm sao lại tát anh ấy một bạt tai.”
Cảnh Huyên nghe thấy Giản Thư Dao bên kia đập bàn cười điên cuồng, cô hừ một tiếng rồi cúp điện thoại.
Cô ấy gọi lại thì bị từ chối, bị nói là “cười trên nỗi đau của người khác”.
Ai biết được chiều ngày hôm đó cô ấy đã trực tiếp đến thẳng phim trường, cô ấy mang một đôi giày cao gót, mặc áo khoác màu trắng, oai hùng bước đi. Hào quang đó, dáng người đó, nếu thêm một đôi kính đen cool ngầu thì có thể so sánh với siêu sao trên sân khấu.
Nhưng mà hôm nay cô ấy đến đây là để làm trợ lý cho Cảnh Huyên.
“Chị gái à, chị đến đây để đập bảng hiệu của tôi à? Quý bà như vậy thì giống trợ lý chỗ nào chứ.” Cảnh Huyên nắm lấy cằm, tràn đầy oán trách nhìn cô ấy: “Tôi thấy chị đến là xem bản mệnh chị thì có.”
Giản Thư Dao nhoẻn miệng cười, cô ấy xoa xoa gương mặt Cảnh Huyên: “Vẫn là em hiểu rõ chị nhất!”
Cô ấy là fan não tàn của Dịch Minh Lãng, Cảnh Huyên từ lúc quen biết cô ấy thì đã biết rồi, nhiều năm như vậy cô ấy vẫn không hề thay đổi.
Bởi vì trong nhà Giản Thư Dao có sẵn “bước đệm”, nên con đường theo đuổi thần tượng của cô ấy rất thuận lợi, các kiểu hòa nhạc biểu diễn và sự kiện chỉ cần cô ấy muốn đi thì đều có khả năng đi nhưng cô ấy vẫn xem như là có lý trí, chứ không phải kiểu có điên cuồng nông nổi.
Lần này là bởi vì sắp đến sinh nhật của Dịch Minh Lãng, cô ấy không tra ra được lịch trình của anh ta sau đó đã dùng chút thủ đoạn mới biết anh ta đang quay phim ở trong.