Trong chỗ quay phim, tất cả mọi người đang bận rộn thu dọn đồ đạc. Khương Hàn đi qua đám người tới trước mặt Cảnh Huyên, cũng ngồi xổm xuống, một chân nửa quỳ, giơ tay lên lau nước mắt cho cô: "Khóc cái gì?"
1: Cay mắt
Hốc mắt của Cảnh Huyên hồng hồng, vừa thấy anh thì giật mình sau đó u oán lườm anh một cái.
Giống như nhìn một tên bạc tình bạc nghĩa.
Khương Hàn bị cảm giác của mình chọc cười, nhấc tay lau nước mắt giúp cô: "Đừng khóc...Xấu chết đi được."
Cảnh Huyên chép miệng: "Anh mới xấu, cả nhà anh đều xấu, không...Cả nhà anh chỉ có anh xấu." Giọng nói của cô hơi khàn khàn do vừa khóc xong, mắt híp lại, bĩu môi nhìn rất đáng yêu.
Giống như một đứa bé!
Anh không nhịn được cười: "Biểu hiện lần này rất tốt, người mới đóng phim với Ôn Viện Viện và anh cũng rất luống cuống, em phát huy rất tốt."
Cảnh Huyên "Ồ" một tiếng, trong lòng thầm đậu đen rau muống với anh, vừa nhìn anh tự luyến vừa được khen mà kiêu ngạo, nên cô không nhịn được cũng cười theo, lộ ra hàm răng trắng bóc, khóe môi có lúm đồng tiền như ẩn như hiện. Sau đó lại cảm thấy mình lật mặt hơi nhanh liền yên lặng cúi đầu che giấu sắc mặt của mình.
Anh xoa đầu cô, giống như lúc còn nhỏ. Cảnh Huyên ngạc nhiên ngẩng đầu lên, khi nhìn vào đôi mắt sâu như hồ nước của anh thì trái tim nhảy lên rất lợi hại, sau đó tiếp tục cúi đầu xuống, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.
Cảnh Huyên cảm thấy lỗ chân lông toàn thân đều nở ra, từ khi cô biết bản thân và Khương Hàn được đính hôn từ nhỏ, cô liền không dám đến gần anh.
Vì...Sẽ cho rằng là thật! Má ơi!.
Nhiếp ảnh nhìn hai người qua màn hình, không nhịn được cười ra tiếng:" Ôi chao má ơi, quá tình, cái này mà tung ra là hot lắm nha!"
Cuối cùng buổi trưa cũng mưa, kế hoạch quay chụp tạm thời gác lại, Cảnh Bác Hiên thuận thế mời mọi người ăn cơm.
Nhà đầu tư mời khách, nên ai cũng vui vẻ lái xe đến địa điểm hẹn trước, chuẩn bị ăn trực một bữa, an ủi cho mấy ngày nay cực khổ.
Cảnh Huyên không có người đại diện, không có trợ lý, đương nhiên không có xe riêng, tất cả mọi người bàn bạc sắp xếp xe ngồi vì hiện trường không có nhiều xe, có người hỏi Lương Đồng: "Đồng Đồng, cô ngồi chung xe với chị Ôn đi! Bên đó còn nhét được thêm một người."
Lương Đồng ghét bỏ ngửa đầu nói: "Không cần, tôi không thiếu xe ngồi, qua đó chật lắm, tôi không quen náo nhiệt, để Cảnh Huyên qua đó đi! Anh Mạc nói muốn chở tôi."
Giọng nói kia...Thật sự nghe rất muốn đánh! Người gọi cô ta lúng túng đứng bên cạnh xe, cảm thấy rất xấu hổ, nhìn vào xe xin lỗi Ôn Viện Viện.
Tích đức bớt khẩu nghiệp đi! Cảnh Huyên bất lực đau đen rau muống trong lòng, sắc mặt không đổi đi qua, cô cảm thấy chuyện này không đáng làm mình tức giận.
Ôn Viện Viện nhìn qua cửa sổ: "Huyên Huyên, em qua ngồi với thầy Khương đi! Hiện tại trên xe của anh ấy không có ai, đạo diễn cũng ở đó, mấy người có thể thuận tiện trò chuyện một chút." Cô ta cười ôn hòa, tỏ ra là một đàn chị dìu dắt người mới.
Trong nháy mắt Lương Đồng cảm thấy không vui lắm, cảm giác thoải mái khi chèn ép Cảnh Huyên vơi đi rất nhiều, ai cũng biết có thể nói chuyện với đạo diễn là chuyện vinh hạnh cỡ nào, tiếp xúc nhiều nói không chừng đạo diễn sẽ chú ý đến mình nhiều hơn, đây là chuyện không phải ai cũng cầu được.
Hơn nữa bên đó còn có Khương Hàn.
Cảnh Huyên biến Ôn Viện Viện cố ý nói cho Lương Đồng nghe, cô cũng lười nói nhiều: "Được, vừa vặn tôi đang muốn trò chuyện với đạo diễn!"
Cảnh Huyên liếc qua thấy sắc mặt của Lương Đồng rất kém, cô cũng không thèm quan tâm, quay người chui vào xe Khương Hàn.
Bên trong làm gì có "không có ai", ngoại trừ đạo diễn Vu và nhà sản xuất A Hành thì còn có Khương Hàn, Tống Thần ngồi ghế cạnh tài xế, Mẫn Hạo lái xe. Chỗ đạo diễn Vu và A Hành ngồi đối diện Khương Hàn, Cảnh Huyên suy nghĩ đi đến gần Khương Hàn ngồi xuống, chắc chắn người trong xe đều nghe được lời của Ôn Viện Viện, có điều Cảnh Huyên vẫn lặp lại nói: "Ngại quá, xe bên kia đã đầy, nên tôi đến ngồi nhờ."
Vu Tại Trung và A Hành cười, Tống Thần quay đầu nhìn thoáng qua Cảnh Huyên, cũng cười nói: "Mấy năm không thấy, nhóc con này lễ phép hơn rất nhiều nha." Ngày cô vào đoàn phim, anh ta rất kinh ngạc, thật sự bị dọa sợ, sợ Khương Hàn lại làm ra chuyện ngu ngốc vì cô, không nghĩ đến Khương Hàn đã biết trước cô sẽ vào đoàn phim, hại anh ta lo bò trắng răng.
2: Cay mắt
Cảnh Huyên âm thầm nghiến răng, dám nói xấu cô trước mặt đạo diễn Vu.
"Chú Tống, mấy năm không gặp, miệng của chú vẫn độc địa như vậy." Cảnh Huyên hừ lạnh nói.
"Ồ, vừa khen đã hiện nguyên hình. Có điều "chú" là sao, tôi nhớ lúc trước cô gọi tôi là "Anh Thần" mà nhỉ, nhìn tôi già hơn Khương Hàn rất nhiều sao?"
Cảnh Huyên liếc anh ta một cái, tỏ ra "Tôi thấy khuôn mặt của anh rất giống ông chú".
Mấy người khác đều cười.
A Hành hơi tò mò nhìn cô và Tống Thần: "Anh Tống và cô Cảnh quen biết nhau sao?"
"Không không, là quen biết Khương Hàn." Tống Thần nhìn thoáng qua Khương Hàn: "Mấy năm trước tôi gặp qua vài lần, lần kia Khương Hàn bị thương, bé con đeo khẩu trang trong phòng bệnh khi đó chính là cô gái này."
Mọi người liền hiểu rõ, khi đó sự nghiệp của Khương Hàn như mặt trời ban trưa, cộng thêm vừa nhận được giải Ảnh đế, đương nhiên sẽ bị nhiều người chú ý, sau khi bị thương có rất nhiều ông lớn trong giới giải trí đến thăm, ai cũng thấy trong phòng bệnh xuất hiện một cô gái nhỏ, nghe nói là em họ của anh, Khương Hàn cũng không giới thiệu, thế là tất cả mọi người đều ăn ý không hỏi, nhưng tần suất ra vào phòng bệnh của cô gái này rất nhiều, cơ thể gầy gò, luôn đeo khẩu trang, ấn tượng để lại cho mọi người chính là một đôi mắt xinh đẹp không tả nổi.
"Đúng, chính là cô ấy, khi đó cô ấy còn nhỏ!" Tống Thần biết A Hành và đạo diễn Vu cũng nhớ đến nên gật đầu xác minh. Sau đó, thích thú liếc Cảnh Huyên một cái, tuy lúc trước anh ta có ý tốt khuyên Khương Hàn hủy hôn ước, nhưng trên cơ sở vẫn hơi áy náy.
Hiện tại sự nghiệp của Khương Hàn cũng ổn định, địa vị vững chắc, coi như lúc này có kết hôn cũng sẽ không tạo ra ảnh hưởng quá lớn, trực giác của Tống Thần nói cho anh ta biết Khương Hàn cũng có ý với Cảnh Huyên, anh ta không ngại giúp đỡ một chút.
Có câu Họa Địa Vi Lao* , từ từ mưu tính, khoanh vùng lãnh thổ tóm con mồi lại.
*Ý nghĩa trong lời bài hát muốn nói đến chàng trai sẽ vì cô gái mà tự vẽ ra một vòng tròn để giam mình lại trong tình yêu đó
Vu Tại Trung và A Hành cũng biết quan hệ giữa Khương Hàn và Cảnh Huyên không tầm thường, sáng tỏ gật nhẹ đầu.
Vu Tại Trung chợt nhớ ra: "Tôi có một đứa em, sang năm định diễn một bộ phim, mà nữ chính vẫn chưa tìm ra, tôi thấy cô rất hợp, có muốn qua thử một lần không? Có điều đó là phim nam chủ, đất diễn của nữ chính không nhiều, thời lượng lên sóng khoảng hai mươi phút." Ông ta thức thời đưa một cành ô liu*, lần này Khương Hàn chịu hạ mình đến quay phim, tuy đều nói là nhờ công lao của đạo diễn Vu và nhà sản xuất, nhưng ông ta vẫn rất biết ơn anh, luôn nghĩ phải trả lại món nợ này thế nào.
* trao cơ hội
Cảnh Huyên hỏi: "Ai làm đạo diễn?"