⬅ Trước Tiếp ➡
Hứa Ngọc vốn dĩ đang thất thần nên đột nhiên tiếng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên dọa cho cô run bần bật, giương mắt nhìn về phía người đàn ông, đang tự hỏi xem anh ta là ai…
Đôi mắt người đàn ông nhìn chăm chú vào con mắt trái đang bị che lại của cô, mí mắt của anh ta lại rũ xuống, nhíu mày, đi tới phía cô từng bước một, sau khi nhấp một ngụm nước trà xong thì từ miệng lưỡi lộ ra sự không kiên nhẫn: “Hôm nay lại đánh nhau với ai?”
Theo người đàn ông đi vào gần hơn, cảm giác áp bách khiến l*иg ngực bí bách kia càng ngày càng tăng, Hứa Ngọc theo bản năng mà lui về phía sau một bước.
Khi hai người chỉ còn cách nhau khoảng một bước nữa, Hứa Ngọc ngẩng đầu lên, mắt hạnh trợn tròn, khẩn trương nhìn chằm chằm vào gương mặt anh tuấn của người đàn ông, nuốt nước miếng ực một tiếng sau đó trả lời: “Không, em không có đánh nhau…”
【Anh ta chính là anh trai của nguyên chủ, Dụ Trạch. Bởi vì nguyên nhân sống tạm bợ ở đây nên ba Hứa đặt hộ khẩu của anh ta ở bên chỗ thân thích, sau này lại dời hộ khẩu về nhà họ Hứa vì cái gì mà không sửa họ lại thì trong sách cũng không hề giải thích. Dù sao anh ta cũng chỉ là cái phông nền còn chẳng được tính là vai phụ nữa, hiện giờ anh ta chỉ sống dựa theo nhân thiết của chính mình, theo lệ thường thỉnh thoảng hỏi thăm “Hứa Ngọc” một chút tiện thể chỉ trích nhục mà mà thôi, ký chủ làm lơ đi là được. 】
Làm lơ?
Đây là chuyện không có khả năng.
So với thiếu niên ngây ngô mềm mại như Tiêu Ngôn, Dụ Trạch có hương vị của người đàn ông thành thục, ngũ quan lại càng thâm túy lập thể, dáng vẻ như là bước ra từ một cuốn truyện tranh, người đàn ông đẹp trai như vậy thế mà lại là phông nền ư?
Hứa Ngọc quả thực không thể nào lý giải nổi.
Dụ Trạch sửng sốt, hiển nhiên là không nghĩ tới Hứa Ngọc sẽ trả lời câu hỏi của mình, đa số mọi khi thiếu nữ trẻ tuổi bất lương này luôn trợn trắng mắt ngạo mạn với anh ta, mắng anh ta là hồ ly tinh là đồ tạp chủng?
Hai người giằng co một lát, Dụ Trạch hoàn hồn lại: “Không đánh nhau ư?” Nói xong tháo chiếc bịt mắt trên gương mặt cô xuống, “Con mắt này tự tím đen được?”
Hứa Ngọc cũng không chính diện trả lời vấn đề của anh ta, “Dù sao cũng không có đau.”
Nói xong cô đẩy hắn ra, dưới sự nhắc nhở của hệ thống mà dựa theo tập tính bình thường của nguyên chủ thay đổi dép đi trong nhà.
Tuy rằng người anh trai này vô cùng hợp khẩu vị của cô, nhưng mà vì suy nghĩ được sống một trăm tuổi, cô tuyệt đối có thể thu liễm được tâm thư thèm muốn sắc đẹp.
Dép đi trong nhà đặt ở tầng dưới nhất của tủ dày, thời điểm mà Hứa Ngọc xoay người lại lấy, cặp mông vừa tròn vừa căng nhếch lên đối diện với Dụ Trạch.
Đối với thiếu nữ bất lương cực kì không nghe lời này, Dụ Trạch luôn không có chút hứng thú gì cả nên lập tức dời tầm mắt đi.
Nhưng đột nhiên anh ta nhận thấy được có chỗ nào đó không đúng, ngay sau một giây đại não đờ ra, tầm mắt một lần nữa quay về vị trí ban đầu.
“Hứa Ngọc!”
Người đàn ông phía sau đột nhiên gầm nhẹ một tiếng khiến Hứa Ngọc sợ tới mức cả người run lên, sau khi cầm lấy dép đi trong nhà xỏ vào, xoay người lại hỏi anh ta: “Làm sao vậy?”
Đột nhiên không kịp phòng ngừa, cô gái nhỏ xinh bị người đàn ông ôm vào trong lòng ngực đυ.ng phải l*иg ngực căng chặt hữu lực.
Mà ngay khi Hứa Ngọc nghĩ lung tung rối loạn, cả người ngây ra —-
“Em bị cưỡиɠ ɠiαи?” Người đàn ông cau mày chất vấn cô.
Ý thức được tư thế vừa rồi làm bại lộ, có lẽ là do chột dạ, gương mặt của Hứa Ngọc đỏ ửng lên, đột nhiên, cô cảm giác được rõ ràng rằng mông mình bị một bàn tay to bao trùm lên, bàn tay to chui vào trong váy kéo qυầи ɭóŧ xuống, cô muốn tránh thoát khỏi sự giam cầm của anh ta.
Nhưng mà hiển nhiên cánh tay cố định ở trên eo không có ý định cho cô chạy thoát được, cô chỉ có thể dùng vẻ mặt hoảng sợ trợn hai mắt với anh ta: “...Anh mới bị cưỡиɠ ɠiαи!”
Dư Trạch không nhận thấy được sự tức giận và ủy khuất trong mắt cô nên đã hiểu rõ được, sợ đây là cô tự nguyện.
“Kéo quần tôi làm cái gì?” Cảm giác gió thổi vào làn váy khiến phía dưới lạnh lẽo làm cho trái tim Hứa Ngọc đập thình thịch, cố tình lại không phỏng đoán ra được rằng Dụ Trạch có ý tứ gì nên trong lòng càng luống cuống hơn nữa.
Người đàn ông cúi người xuống, khi môi tiến tới sát bên tai cô đồng thời bàn tay lôi kéo qυầи ɭóŧ của cô xuống tận dưới gối, buông tay ra, tùy ý để qυầи ɭóŧ rơi xuống sàn nhà, môi mỏng nhả ra những lời nói mang theo sự uy hϊếp: “Chờ ba trở về, mới có trò hay để xem.”
Sống lưng Hứa Ngọc chợt lạnh lẽo, sau khi phản ứng lại được bàn tay to trên eo đã buông ra, mắt thấy anh ta khom lưng xuống….
Cô vội vã bò lên trên người của Dụ Trạch, tứ chi gắt gao quấn lấy anh ta: “Không thể nói cho ba biết!”
Nguyên chủ vốn đã không được ba mình sủng ái, nếu như nói việc này cho ba biết, nói không chừng cô sẽ bị đuổi ra khỏi căn nhà này, chẳng phải vậy thì không còn ngày lành nữa hay sao?
Tuyệt đối không thể!
⬅ Trước Tiếp ➡