⬅ Trước Tiếp ➡
Công cụ trong đũng quần của Thẩm Ý rất to mà cũng rất cứng. Ngay khi bàn tay nhỏ bé của Bùi Y Y chạm vào nó, Thẩm Ý ôm cô càng chặt hơn. Hai ngón tay cậu tách cánh môi thịt ướŧ áŧ ra, trêu chọc hộŧ ɭε.
Lần này, cả người Bùi Y Y tê dại. Cô đứng không vững, miệng cũng không khép lại được, trong hơi thở nóng bỏng còn có tiếng rêи ɾỉ bật ra. Khi đầu ngón tay bắt đầu gảy gảy hộŧ ɭε, Bùi Y Y phản ứng càng dữ dội hơn. Cô ngâm nga rêи ɾỉ, bàn tay đang nắm lấy dươиɠ ѵậŧ đột nhiên siết lại.
“Ái –” Thẩm Ý cau mày, giọng nói trầm mà khàn: “Em định thiến anh đấy à?”
Thẩm Ý rút tay ra, đẩy Bùi Y Y tới băng ghế. Du͙© vọиɠ thoát khỏi nét mặt dịu dàng của cậu, dần trở nên điên cuồng mãnh liệt. Cậu gạt cặp sách trên băng ghế xuống, tách hai chân Bùi Y Y ra, chống lên chuẩn bị đẩy vào.
Đột nhiên…
Từ khóe mắt, Thẩm Ý trông thấy thẻ học sinh rơi ra từ cặp sách của Bùi Y Y. Đôi mắt hoa đào híp lại tựa như mắt mèo: “Quần cũng cởi rồi, em mới cho anh biết là em chưa thành niên?”
Bùi Y Y chẳng để ý: “Cuối tháng là em đủ tuổi rồi.”
“Vậy thì bây giờ em vẫn mới mười bảy tuổi.” Thẩm Ý tức đến bật cười. Cậu dùng sức bóρ ѵú Bùi Y Y: “Em đùa anh đấy à?”
Thẩm Ý ném thẻ học sinh đi, nhấc hai chân Bùi Y Y lên. Sau đó cậu móc cái thứ đang cương cứng của mình ra khỏi quần, nhét vào giữa hai chân cô: “Kẹp chặt.”
Tư thế này thật kỳ quái. . .
Bùi Y Y giãy giụa, thế nhưng, khi tận mắt nhìn thấy thứ cứng rắn đang cắm giữa hai chân mình thì cô thôi không giãy nữa.
Cái ấy của Thẩm Ý . . . Là màu hồng nhạt. . .
Rất dài rất cứng, cũng thẳng tắp. Phần đầu trông giống như một cái nấm, rất là đáng yêu. Thế nhưng gân xanh nổi lên trên dươиɠ ѵậŧ lại quá rõ ràng, nhìn có mấy phần đáng sợ.
Không đợi cho Bùi Y Y suy xét tỉ mỉ, Thẩm Ý đã túm lấy cẳng chân của cô rồi bắt đầu đưa đẩy.
Bắp đùi nhiều thịt, làn da lại mịn màng mềm mại, cũng rất sảng khoái.
Thẩm Ý cuối cùng cũng được buông thả nhưng Bùi Y Y thì có chút thê thảm. Phía dưới cô hơi ngứa, nước tự chảy lênh láng. Nhưng càng là như vậy, cô càng có cảm giác dâʍ đãиɠ kỳ quái. . .
Bùi Y Y không tập trung, hai chân dần thả lỏng.
“Kẹp chặt chút, chờ anh bắn ra.”
“Anh bắn xong. . . Còn em thì sao?”
“Sao nào? Muốn anh cắm vào chơi em à?”
Bùi Y Y không ho he nữa.
“Ngoan ngoãn chờ tới cuối tháng đi. Anh không chơi trẻ vị thành niên.” Thẩm Ý giữ chặt đôi chân thon của Bùi Y Y, phần háng cọ xát với thịt mềm chỗ bắp đùi. Làn da trắng ngần của cậu bởi vì hưng phấn mà hiện lên màu hồng nhạt. Thẩm Ý há mồm ngoạm đầy một miệng bầu vυ" thơm mềm. Trong lúc liều mình cọ xát, một bãi tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn thẳng lên bụng Bùi Y Y.
Trong phòng thay quần áo có toilet. Bởi vì lâu ngày không ai quét dọn nên bốc lên mùi khai của nướ© ŧıểυ đã khô.
Bùi Y Y rửa sạch thứ trắng đυ.c trên bụng xong còn cẩn thận ngửi một cái rồi lầu bầu: “Vẫn còn mùi của anh.”
Thẩm Ý xé khăn giấy đưa cho cô: “Anh có bắn vào trong mũi em đâu.” Nói rồi, âm cuối kéo dài ra, lại đổi giọng: “Hay là, anh bắn trúng tim em rồi?”
Bùi Y Y ậm ừ không lên tiếng.
Hai người đi ra. Mặt trời nóng bỏng đã thành ánh chiều tà. Ánh nắng màu cam buông xuống, kéo dài cái bóng của hai người ra thật xa.
Bùi Y Y nhìn bóng người l*иg vào nhau trên mặt đất, lại hỏi: “Trước đây anh cũng đưa con gái về nhà sao?”
“Không.”
Không có hả. . .
Bùi Y Y len lén cong khóe miệng.
“Anh đều dẫn luôn bọn họ về nhà.”
Bùi Y Y: “. . .”
Bùi Y Y bật người lên, đập cặp sách lên người Thẩm Ý. Cô sợ Thẩm Ý không nghe thấy, còn gắng sức hừ ra tiếng rồi vứt Thẩm Ý lại một mình đi về phía trước. Đi được một lát, nghe thấy phía sau vẫn còn tiếng bước chân, cô lại nhịn không được quay đầu nhìn lại.
Thẩm Ý vẫn đi theo sau lưng cô.
“Không cần anh đưa về.” Vui vẻ cùng đau buồn của Bùi Y Y đều hiện hết ra mặt.
Thẩm Ý nhìn cô chăm chú một lát, rồi bật cười: “Giận rồi à? Xem ra em thực sự thích anh lắm đấy.”
Cậu đi tới, đẩy Bùi Y Y vào trong khu nhà: “Đi vào đi. Anh chưa từng dẫn con gái về nhà.”
Bùi Y Y xê dịch vào trong, ngón tay cài vào quai cặp, gảy gảy mấy cái, cô xoay người đuổi theo: “Thẩm Ý!”
Thẩm Ý đã đi được một đoạn, nghe vậy thì quay đầu lại.
“Vậy, anh. . . từng gϊếŧ người sao?”
Ánh sáng màu cam chẳng biết từ lúc nào đã tan hết. Khuôn mặt Thẩm Ý ẩn trong màn đêm đen thẫm. Bùi Y Y nhìn thế nào cũng không thấy rõ vẻ mặt của cậu ta.
Giữa hai người cách một con đường to rộng. Lúc Bùi Y Y nhón chân để nhìn thì vừa vặn có một chiếc xe tải to chạy qua. Chờ cho xe tải đi qua rồi, Thẩm Ý cũng đã đi xa.
Giống hệt như khi tới đây, cái bóng của cậu được đèn đường kéo ra rất dài, nhìn qua màn đêm trông cô đơn vô cùng.
⬅ Trước Tiếp ➡