⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi quay trở về lớp học, Bùi Y Y đi một chuyến tới lớp 12/10 trước. Cô không tìm được bạn trai Trâu Diễn ở phòng thay quần áo nên dự định đi tới lớp 12/10 xem xem cậu ta đã quay lại chưa. Thật không ngờ, ở cửa lớp 12/10, cô không chỉ nhìn thấy bạn trai của Trâu Diễn, mà còn trông thấy cả Trâu Diễn nữa.
Đúng lúc hai người vừa trò chuyện xong, bạn trai Trâu Diễn quay đầu trở về lớp, Trâu Diễn cũng đã nhìn thấy Bùi Y Y.
Trên mặt cô nàng tràn đầy vui vẻ, hoàn toàn không còn vẻ đau lòng khóc sướt mướt ban nãy. Thấy vẻ kinh ngạc của Bùi Y Y, Trâu Diễn tiến lên kéo tay cô, chia xẻ ngọn nguồn: “Hóa ra lúc nãy anh ấy đùa tớ. Chẳng phải ngày kia là sinh nhật tớ à. Anh ấy học được chiêu này trên mạng, định lừa tớ nói chia tay, sau đó ngày kia lại làm tớ ngạc nhiên. Nhưng anh ấy không ngờ tớ khóc tới nỗi cơm cũng chưa ăn. Đây, anh ấy mua cho tớ trà sữa với bánh ngọt đây này.”
muốn dặn Trâu Diễn chớ để bị lừa nhưng Trâu Diễn đã vẫy tay đi vào trong lớp.
Bùi Y Y thở dài, vừa mới ngồi xuống thì chuông vào học đã vang lên.
Tiết Toán.
Lớp mười hai đã chẳng còn bao nhiêu bài học mới, giáo viên theo thường lệ giảng bài thi. Bùi Y Y lơ đãng nghe được hai đề rồi lặng lẽ lần sờ điện thoại.
Nhập vào từ khóa, ấn nút tìm kiếm.
【 Con gái lêи đỉиɦ là chỉ … khoảnh khắc đạt được cao trào trong quá trình giao hợp. . . có cảm giác choáng váng một trận. . . 】
Ban nãy, ngón tay Thẩm Ý vân vê hộŧ ɭε của cô, cô quả thật là đầu váng mắt hoa, cũng không suy nghĩ được gì.
【 Hộŧ ɭε là bộ phận sung sướиɠ cực độ, cảm giác ấm áp giống như bị điện giật vậy, từ khoang chậu lan ra toàn thân. Giống như có một dòng nước ấm từ bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© chảy ra khắp người, cơ thịt ngoài miệng âʍ đa͙σ co rút dữ dội có lực, vô cùng sảng khoái. . . 】
Rõ ràng là những con chữ vuông vức, nhưng vẫn cứ gợi cho Bùi Y Y liên tưởng tới sắc thái tươi đẹp.
Phòng thay quần áo mờ tối, nóng bức. Đầu ngón tay Thẩm Ý như mang theo dòng điện, truyền cảm giác tê dại từ đầu ngón tay tới nửa thân dưới của cô. Cô ngứa, cô khô, dưới thân như nước tràn Kim Sơn, thấm ướt nửa cái qυầи ɭóŧ, da dẻ bắt đầu nóng lên, lỗ tai bừng bừng lên từng hồi như sắp bị nướng chín. . .
Bùi Y Y nắm chặt bút, cảm giác ở phòng thay quần áo lại quay trở về ngay lúc này. Cô chịu không nổi, bên dưới co rụt lại, chảy ra một vũng nước trong.
Đáng sợ, đáng sợ quá. Cô mới chỉ nghĩ có chút chút thôi mà. . .
Cả người khô nóng, Bùi Y Y thình lình đứng bật dậy. Băng ghế bị chân đẩy ra đằng sau, ma sát với sàn nhà phát ra tiếng rít chói tai.
“Bùi Y Y, em làm gì thế?”
Cả lớp đều nhìn qua đây.
Trán nóng lên, Bùi Y Y hít thở từng ngụm lớn, trì hoãn mấy giây rồi mới ngốc nghếch mở miệng: “B. . .”
Thầy dạy Toán thoáng ngạc nhiên, sau đó lại gật đầu khen: “Đúng rồi, đề này chọn B. Bùi Y Y gần đây có tiến bộ đấy. Đề này thầy thấy đa số các em đều làm sai rồi.”
“Giỏi!” Ngô Tư Khải ngồi ở hàng sau đột nhiên vỗ tay nhiệt liệt.
Thầy dạy Toán tức khắc xụ mặt xuống: “Ngô Tư Khải, em gào cái gì đấy? Vui vẻ thế thì em trả lời câu tiếp theo chọn gì đi.”
Cả lớp cười rộ lên.
Ngô Tư Khải: “. . .”
“Còn gào nữa thì cho em đứng mà học.”
Ngô Tư Khải không dám hé răng nữa. Cậu ta uốn éo đi xuống tựa như con rắn vậy. Bùi Y Y cũng vội vàng ngồi xuống.
Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi.
Chọn B gì chứ, ban nãy trong đầu cô nghĩ tới là cái áo cúp B của mình.
Ôi trời ơi. . .
Chẳng mấy chốc đã tan học. Chẳng đợi Bùi Y Y đi tìm Trâu Diễn, Trâu Diễn đã chờ ở cửa sau.
Bùi Y Y đeo cặp sách trên lưng, vừa mới đi ra, Trâu Diễn đã kéo cô lại một chỗ không người, nhỏ giọng thì thầm: “Y Y này, tớ muốn cùng anh ấy đi ra ngoài, không thể về nhà với cậu được.”
Bùi Y Y hiểu ngay: “Vậy cậu chú ý an toàn. . .”
“Biết rồi. Lát nữa anh ấy sẽ mua cái kia.”
Hai cô nàng chia xẻ xong bí mật nhỏ rồi tách ra ở chân cầu thang.
Bức tường bên ngoài phòng thay quần áo có dây thường xuân, là nhà trường trồng hồi lớp mười. Hai năm ngắn ngủi mà nó đã phủ kín cả mặt tường. Bùi Y Y nhìn xuyên qua đám lá đang lay động, có thể lờ mờ thấy được một con ốc sên đang bò chầm chậm.
Bùi Y Y cảm thấy Thẩm Ý giống hệt con ốc sên này, chậm chạp cực kỳ.
Năm giờ năm mươi.
Bùi Y Y nhón chân đi tới bắt con ốc sên đó. Thử vài lần đều với không tới, cô cúi đầu ủ rũ, cảm thấy mình lại bị lừa nữa rồi. Cô xoay người, một cước đá bay cục đá vụn ở bên cạnh.
“Vυ"t —— “
Hòn đá đã bay ra ngoài lại bay trở về.
Bùi Y Y nhìn ngược về phía ánh mặt trời, trông thấy Thẩm Ý đã tới. Dáng người cậu hòa lẫn với ánh nắng vàng rực, Bùi Y Y không thấy rõ khuôn mặt Thẩm Ý, chỉ nhìn thấy trong tay cậu đang cầm hai lon trà chanh.
Thẩm Ý đi tới, đưa cho Bùi Y Y một lon. Bùi Y Y đợi không lâu bằng lần trước, nhưng lại bực bội hơn so với lần trước, cô quay đầu đi không nhận, còn vung tay muốn bỏ đi.
Thẩm Ý chặn cô lại giống như cô đã nghĩ, nhưng cậu không kéo cánh tay cô, mà là lúc cô vừa vặn đi tới bên cạnh, cậu ta luồn một tay vào theo cổ áo đồng phục, nắm lấy một bên vυ" của cô.
“Lạnh quá. . .” Lúc Bùi Y Y kêu khẽ, Thẩm Ý lại rút tay ra, nhét lon trà chanh vào tay cô: “Uống đi.” Cậu nhìn xuống cô từ trên cao, đôi môi mỏng lại tiếp thêm một câu: “Bổ sung nước, bằng không lát nữa anh sợ em không đủ nước.”
⬅ Trước Tiếp ➡