Sáng sớm hôm sau, có người gõ cửa, Thư Hoài ngủ mê man trừng mắt, mở cửa ra nhìn, hóa ra là Ôn Lệ
Trong tay cô cầm một vại trà lớn, cười híp mắt đi vào phòng anh.
"Sao em lại tới nữa? Anh đã đưa hết hổ cốt cho em rồi? Em lại muốn gì nữa?"
Thư Hoài lạnh mặt, chặn ở cửa không cho cô vào.
"Ai nói em muốn hổ cốt của anh? Chẳng phải em đã đưa về cho anh rồi sao?"
Ôn Lệ mở túi cho anh xem, quả nhiên, hổ cốt ngày hôm qua Thư Hoài ma͙nh mẽ đưa cho cô, cô cũng không mở ra, êm đẹp cất tɾong túi.
"Anh không có thứ gì tốt, bạn trai tiểu bạch kiểm của em chẳng lẽ muốn thận anh đổi cho hắn chứ? Làm người đừng quá tham lam nếu không sẽ gặp báo ứng."
Thư Hoài tức giận nói.
Ôn Lệ không muốn nói nhiều với anh, ngẩng đầu hỏi "Rốt cuộc anh có cho em vào hay không?"
"Em là cô gái trẻ còn chưa kết hôn, không có việc gì chạy vào nhà đàn ông độc thân làm gì?"
Thư Hoài muốn đẩy cô, Ôn Lệ đưa bộ ngực mềm mại cao ngất dán lên người anh, còn ác liệt cọ tới cọ lui.
Trong nháy mắt máu toàn thân Thư Hoài đều sôi trào, thân thể nóng lên.
Thừa dịp anh lùi lại tránh ngực cô, Ôn Lệ linh hoạt vọt vào phòng anh.
Cô đặt vại trà lớn lên bàn, lấy ra hai cái bát, đổ đồ bên tɾong ra.
Một mùi thơ๓ nồng lập tức bay đầy cả gian phòng.
Là mùi canh gà.
"Anh Thư Hoài, con gà rừng lần trước anh tặng em, anh em làm thành gà khô, hôm nay trời còn chưa sáng em đã dậy hầm, còn tự mình làm mì cán tay, bát mì cán tay canh gà này, mùi vị rấtngon, em mang cho anh nếm thử."
Thư Hoài nhìn hai cái đùi gà lớn tɾong bát, một chén đầy thịt gà, cái này gọi là mang đến một ít? Đây là tất cả thịt của một con gà.
"Anh không cần, em mang đi đi "
"Vậy cũng không được, em đã mang đến, hơn nữa mì sợi này ăn không nhanh sẽ vón cục, anh giận em cũng không sao, nhưng anh giận đồ ăn cái gì?"
Thư Hoài nhìn khuôn mặt xinh đẹp động lòng người của cô, nghe lời nói ngọt ngào tɾong cái miệng nhỏ nhắn của cô, bất tri bất giác ngồi xuống, bắt đầu ăn mì.
Tối hôm qua tâm trạng Thư Hoài vô cùng kém, chưa ăn gì đã ngủ, đến bây giờ quả thật đói bụng, bát mì cán bột canh gà này giờ phút này phát ra mùi thơ๓ cực kỳ mê người, hắn nhịn không được ào ào, rấtnhanh ngay cả canh lẫn mì ăn sach sẽ, chỉ còn lại chút thịt gà đặt ở một bên không ăn.
"Sao anh không ăn thịt gà? Thơm quá, lúc em hầm đều thấy thơ๓ không chịu được."
"Em ăn đi."
"Em ăn rồi, đây là phần của anh."
Đúng mà, anh trai cô ngửi được mùi thơ๓, trộm nếm thử một miếng, bị cô nhéo lỗ tai nói nửa ngày.
Không phải không cho anh cô ăn, là bát mì hôm nay là vì lấy lòng Thư Hoài, anh ¢hắc chắn phải ăn no.
Thư Hoài lắc đầu, "Ăn no rồi, nếu em không ăn thì lãng phí."
Ôn Lệ hiểu anh cố ý để lại cho cô, lập tức được voi đòi tiên, lên mặt.
Cô nhào vào lòng anh ngồi trên đùi anh, lại dùng lại chiêu cũ để anh đút, nhưng lúc này Thư Hoài không bị lừa.
"Không có việc gì thì em mau đi đi, hôm nay anh còn phải vào núi săn thú, không rảnh cùng em nói chuyện."
"Vậy anh hôn em một cái, hôn em một cái, hôn em rồi em đi."
Thư Hoài muốn bóp chết tiểu yêu tinh tɾong lòng, cô vừa lúc ngồi trên dương vật lớn của anh, mông mềm mại cọ cọ.
Cô ngồi ở trên người hắn lắc cái mông nhỏ, lại phối hợp với e0 nhỏ như rắn nước uyển chuyển lắc lư, dù là nam nhân nào, cũng không chịu nổi sự câu dẫn này.
Phải làm sao đây? Hôn một cái rồi đi, bảo cô đi nhanh lên, rồi hắn trốn vào tɾong núi, ở tɾong đó ít nhất nửa tháng rồi trở về, mắt không thấy tâm không phiền, để cho cô chết tâm.
Ôn Lệ nhìn ra sự dao động của anh, chủ động liếm môi anh, đầu lưỡi phác họa từng chút một, sau đó lại từng chút từng chút đưa vào miệng anh khuấy, quấn lại cùng một chỗ với đầu lưỡi thô ráp của anh.