⬅ Trước Tiếp ➡
Huống chi vừa nhìn đã thấy hai người quá chênh lệch. Nền tảng, kinh nghiệm, kinh tế của họ đều rất chênh lệch, Irene chỉ là con gái của một gia đình bình thường, không dám ảo tưởng về một giấc mơ xa vời không thể chạm tới.
Có được thì cũng không thể lâu dài.
Nếu ở bên anh rồi lại chia tay, thà rằng Irene không có được. Vì thế cô kìm nén, kín kẽ, không bày tỏ với anh, ít nói chuyện với anh, thậm chí còn không dám nhìn anh.
Bên cạnh đó, cô kìm nén đến khó chịu, cũng càng khát vọng anh hơn.
Dường như Michael đã mở ra công tắc cô che giấu, dục vọng cất giấu bấy lâu của cô tràn ra, cuối cùng cũng không thể che giấu được nữa.
Cô muốn anh đến phát điên rồi.
Cô vuốt ve bờ vai của anh, cởi bỏ nút áo, tham lam sờ soạng.
Anh mỉm cười ấm áp với cô, vui vẻ phối hợp với cô.
Đây giống như một giấc mộng xuân hoàn mỹ được làm riêng theo ý muốn,
Irene chủ động hôn lên bờ môi của anh, ôm chặt lấy cổ anh.
Michael hé môi, cảm thấy đầu lưỡi cô lập tức chui vào, liếm láp anh, quấn lấy anh.
Anh biết.
Cô muốn anh.
Cô thật sự thích anh.
.. Nhưng cô vẫn luôn đè nén, cuối cùng là hoàn toàn buông tay.
Giống như anh chả là cái thá gì cả.
Giống như anh chỉ là phong cảnh trên đường, nhiều năm sau cô có thể sẽ bình thản khi nhớ về.
"Darling." Anh ôm chặt Irene, cởi thắt lưng, đè cô lên trên dương vật, dán sát lên hoa huyệt ướt át chặt chẽ của cô.
Anh thở hổn hển, nói với giọng đứt quãng như đang nghẹn ngào: "Đừng rời khỏi anh!"
Irene ôm chặt lấy anh, vặn vẹo trên dương vật anh, lặng lẽ há miệng hô hấp.
Cô nhiệt tình nhưng cũng rất an tĩnh.
Michael ôm lấy cô, chậm rãi cắm vào.
Hoa huyệt mút chặt lấy, nhiệt tình giống như ngọn lửa, nóng bỏng tay.
Anh ngửa đầu rên rỉ, nâng Irene lên cao rồi lại đặt xuống, đâm vào nghiền nát sâu bên trong.
Anh há miệng hôn lên ngực Irene, mút bầu vú đang rung lắc của cô qua một lớp váy mỏng.
Anh nói như đang oán trách, cũng giống như đang làm nũng: "Em lạnh nhạt thật đấy - sao em có thể nhịn được.."
Anh thọc vào rút ra thật mạnh, tì Irene tựa lên tường, đè cô mà nhấp nhô, dính sát lấy cô.
"Sao em lại nhẫn tâm.."
Michael vừa nhớ tới việc này, lập tức dùng sức đâm cô.
Irene không thể chống cự được, đành kẹp chặt hai bên eo anh, im lặng tựa lên vai anh, ôm lấy đầu của anh.
"Em thật là xấu xa." Dương vật của Michael ra vào như quất roi, tiếng nói chuyện vừa nhẹ vừa thấp bị nhấn chìm trong tiếng thở dốc.
Irene càng kịch liệt xoắn chặt anh hơn nữa, thân thể của cô vừa nhạy cảm vừa nhiệt tình, gần như hoà tan cả cây gậy thịt lạnh như băng của anh.
Dương vật lạnh băng thô to giống như một con quái thủ, tấn công mãnh liệt, không hề thương tiếc, giống như tức giận mà kịch liệt chà đạp đoá hoa.
Thứ kia quá dài, tiết tấu lại nhanh, Irene cảm giác như nó đã đâm tới dạ dày, cô không khỏi nức nở.
Michael lập tức hôn cô. Irene siết chặt mái tóc của anh: "Ưm.."
Anh chậm lại, đè cô, trao nhau nụ hôn thật dài.
Anh vuốt ve sườn mặt Irene, hỏi tới: "Em thích anh đúng không.."
Trong đôi mắt xanh lam của anh có một vẻ bi thương nhàn nhạt, giống như đọng lại thành hơi nước.
Irene ôm lấy đầu anh: "Anh chậm một chút.."

⬅ Trước Tiếp ➡