Irene đẩy tay anh, nhưng người đã từng là thiên thần nhỏ trong lòng cô lại có sức mạnh vô cùng, cô càng đẩy anh, thì anh lại càng kiên quyết.
Trong chớp mắt anh đã cởi nút quần của cô, kéo khóa xuống, kéo quần dài xuống dưới mông.
Rồi đặt tay lên eo cô, ngón tay luồn vào mép quần lót.
Irene bất lực, hai tay siết chặt tay anh, liên tục từ chối van xin, "Làm ơn mà, không được -"
Dường như anh hơi do dự, ngừng lại một lát.
"Em thích anh." Anh thì thầm.
"Em muốn anh." Anh ôm chặt cô, Irene gần như không thể thở nổi. Cô cảm nhận được một thứ lạnh lẽo cứng rắn đang chọc vào đùi cô.
Kích thước kinh người khiến Irene xao động, không ngừng nuốt nước bọt, cô thèm. Cô đã khao khát lâu lắm rồi.
Nhưng mà thật sự.. không được.
Giống như cô trước đây, ngày đêm gần gũi nhưng chưa từng tỏ tình, nhìn thêm một cái thôi cũng phải kiềm chế bản thân, cô luôn giữ khoảng cách, chưa bao giờ vượt qua.
Irene do dự một lúc, rồi nói: "Không."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Michael đang nhìn cô, một lát sau, anh nói: "Ướt rồi."
Mặt Irene đỏ bừng: "Đừng nói mà.."
Cô có thể cảm nhận mình như vừa đi tiểu, dịch thể chảy xuống khe mông, làm ướt quần lót, thậm chí còn chảy xuống cả đùi.
Ướt sũng.
Michael nói: "Irene, em từ chối anh là vì em muốn rời đi."
"Em muốn rời đi, mà không nói với anh một lời nào." Giọng anh rất trầm, rất bình tĩnh.
Nhưng Irene lại cảm nhận được sự nguy hiểm.
Cô miễn cưỡng nói: "Tôi.. tôi sẽ nói mà."
Tay Michael đột nhiên dùng lực, xé toạc quần lót của cô.
Cô còn chưa kịp tỉnh lại thì anh đã đâm mạnh vào trong.
Irene không kịp đề phòng, đau đến mức co người lại.
Mùi máu tanh. Michael thở gấp đầy kiềm chế: "Em lừa anh."
Cự vật của anh liên tục từ từ đâm sâu vào, gần như xé Irene làm hai nửa.
Cô đau đến mức không thể thốt ra tiếng.
Michael khẽ rên rỉ bên tai cô, giọng anh gần như run rẩy: "Em muốn về nhà.. em lừa anh."
Irene vừa mở miệng, đã phát ra tiếng khóc đứt đoạn.
Cự vật của anh quá lớn, sau một thời gian dài tra tấn, cuối cùng cũng cắm đến tận cùng.
Ngực anh dán chặt vào ngực cô, qua lớp áo mỏng trên người cô, anh nghe được nhịp tim dồn dập hỗn loạn, tràn đầy sức sống của cô.
"Tại sao.. không nói với anh.." Hai chân anh quấn chặt cô, giữa hai người không còn chút khe hở, Irene gần như không thể thở nổi.
Cô như đang bị một con trăn khổng lồ từ từ siết chặt.
Cô mê man, không nghĩ ra được lý do hợp lý, chỉ mơ màng bào chữa: "Tôi.. sẽ nói mà.."
Michael đột nhiên rút ra, rồi lại đâm mạnh vào, cô đau đến mức nghẹn ngào.
Anh siết chặt cô, trong giọng nói cuối cùng cũng xuất hiện sự giận dữ đã giấu kín từ lâu.
"Đợi đến khi em rời đi mới nói sao?" Tiếng thở gấp của anh như vang vọng, gần như át cả lời thì thầm của anh, "Đồ lừa đảo."
"Chuyến bay lúc 11 giờ sáng nay.. em đã chuẩn bị từ lâu, muốn rời khỏi anh mà không nói một lời.."
Irene bật khóc.
Tiền vé máy bay..
Không kịp bay rồi.
Michael bắt đầu chậm rãi rút ra và đâm vào, Irene đau đớn run rẩy không ngừng.