Cô liếm răng nanh của anh, anh hoảng loạn nghiêng đầu trốn tránh, cô lại đuổi theo.
"Đừng như vậy." Anh nghiêng mặt, đôi mắt hơi đỏ lên: "Anh sẽ không kiềm chế được."
Irene chậm rãi chớp mắt, cô ôm cổ Michael, nhẹ nhàng hôn lên sườn mặt anh: "Michael."
"Xin em."
Michael do dự một chút, sờ sờ vòng cổ da trên cổ cô, bước xuống giường.
Irene phát hiện dưới lớp áo ngủ của anh đang phồng to lên.
Cô nuốt nước bọt.
Anh vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn như trước.
Michael đi đến cạnh tủ, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Irene quỳ gối chờ anh trên giường, vạt áo xộc xệch, lộ ra nửa bầu ngực trắng nõn, đang nhìn nửa người dưới của anh không chớp mắt.
Anh thở phào nhẹ nhõm. Cô vẫn muốn anh. Lần này cô sẽ không lừa anh, phải không?
Đương nhiên Irene sẽ không lừa anh.
Muốn trốn thoát khỏi anh, bây giờ cũng không phải thời cơ tốt. Cô không có ngu xuẩn đến vậy đâu.
Dưới cái nhìn chăm chú của Michael, cô nhận điện thoại, gửi tin nhắn cho người nhà.
Nói bọn họ là đã huỷ chuyến bay, tạm thời không về nhà, còn nói tìm được công việc rồi, muốn ký thêm một năm ở đây.
Michael cúi đầu nhìn tay cô, tuy không có biểu hiện gì khác thường như anh muốn tận tai nghe.
Irene cất điện thoại, anh thở phào nhẹ nhõm kín đến mức không thể phát hiện, trên mặt lộ ra ý cười.
Giống như thiên sứ.
Cô cười một cái, ném điện thoại lên giường, ôm tấm lưng của anh: "Michael."
"Đừng sợ."
Cô chậm rãi hôn dọc xuống theo lưng anh.
Cơ bắp nhẹ nhàng co rút như vật sống, anh hơi mẫn cảm, thấp giọng rên rỉ: "Darling.."
Tay Irene vuốt ve ngực, cơ bụng của anh, sờ soạng tới lui.
Cô liếm láp hôn hít sống lưng anh, cuối cùng dừng ở phần eo.
Michael hơi nôn nóng, sống lưng tê dại, anh lại không thể nhìn thấy cô.
Anh nắm chặt khăn trải giường, không cẩn thận xé rách khăn trải giường đắt đỏ làm từ tơ tằm.
Anh lập tức thả tay, quay đầu lại tìm kiếm Irene, phát hiện hình như cô không nhận ra thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng anh vẫn hơi chần chừ: "Darling."
Irene hôn eo anh, thấp giọng đáp lại.
Tay Michael vòng ra phía sau, vuốt ve gáy cô: "Đừng bao giờ gạt anh."
Irene cào cấu một hồi trên bụng anh, cơ bụng anh co rút lại, nổi lên từng khối rõ ràng, vô cùng mê người.
Cô chọc chọc lên rốn anh: "Anh chỉ được nhìn em."
Michael mím môi, thấp giọng nói: "Anh sẽ."
Anh giữ lấy Irene, dùng một tay kéo cô lên, đặt cô ngồi lên đầu gối mình dễ như trở bàn tay.
Lúc bay lên Irene thật sự rất cuống.
Sức lực của ma cà rồng hơn hẳn người thường, cho dù là người nhẹ nhàng như Michael.
Đôi tay Michael nâng mặt cô: "Irene."
"Em còn gạt anh, anh sẽ tức giận." Anh dán lên môi cô, nhẹ giọng nói: "Em đừng sợ anh."
"Nếu có lần sau, anh sẽ không tha thứ cho em.." Tay anh mò xuống, nhẹ nhàng bao lấy cổ cô: "Anh sẽ rất đáng sợ."
"Cứ ở lại bên cạnh anh đi!" Đôi mắt màu xanh của anh như cảnh trong mơ vậy.
Irene ôm lấy anh: "Ừm."
Michael dừng lại một chút, nhẹ nhàng nói: "Trở thành đồng loại của anh, được không?"
"Như vậy chúng ta sẽ ở bên nhau vĩnh viễn."
Irene không nói gì, chỉ cầm dương vật anh.
Cô xốc váy, ngồi lên.
Michael thở dốc, xoay đầu.
Cô thấy răng nanh nhòn nhọn của anh. Anh đang nhẫn nhịn nhưng răng lại xuất hiện.