⬅ Trước Tiếp ➡

Đào Nhuyễn lại lần nữa gật đầu, nội tâm cũng lung tung nhảy loạn cả lên, lúc xoay người lại bỗng nhớ tới áo khoác trên người, bèn quay đi hỏi Cố Chi Châu "Học trưởng, áo khoác của anh..."
Cố Chi Châu khóe môi cong lên, bộ dáng vẫn thanh tuấn ôn hòa như cũ "Em trước cứ mặc, hôm nào trả lại anh saụ"
Đào Nhuyễn tim đập càng hăng hơn. Một tay cô túm lấy mép áo, tay còn lại vẫy chào Cố Chi Châụ
"Vậy... Học trưởng, gặp lại saụ"
Đào Nhuyễn nói xong muốn trở về, vừa mở cửa chính ra lại bị Cố Chi Châu gọi lại "Từ từ, Đào Nhuyễn."
Đào Nhuyễn quay người lại, phát hiện Cố Chi Châu đang đi tới.
Hơi thở thiếu niên ập vào trước mặt, cô hoảng loạn vô thố, trong lòng nai con chạy loạn, không tự giác mà chân trái vướng vào chân phải, thời điểm sắp té ngã vẫn là được Cố Chi Châu đỡ dậy.
Bàn tay thiếu niên to lớn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, còn mang theo nhiệt độ cực nóng. Đào Nhuyễn cả người bị dọa đến đứng không vững.
Cố Chi Châu cúi đầu tới sát bên tai Đào Nhuyễn "Có một chuyện có lẽ cần giải thích trước với em một chút."
Đào Nhuyễn "Hả, chuyện gì?"
Cố Chi Châu "Anh còn chưa có bạn gái."
Editor có điều muốn nói Chương sau có biến
Vì dạo này đang bị u mê phim nên tui quyết định thời gian và số chap ra mỗi ngày sẽ trùng với thời gian và số tập của bộ phim . Mọi người hóng truyện xong có rảnh thì qua coi phim chung kéo view cho hai anh chị nhà tui ngheeeeeee
Đào Nhuyễn ngẩn người, tâm trí không biết đã trôi về phương nào.
Không có bạn gái là sao?
Là đang ám chỉ cô sao?
Đây...
Coi như là đang giải thích với mình đúng không?
Vậy kế tiếp Cố Chi Châu sẽ làm gì? Thổ lộ? Giải thích những chuyện xảy ra trong mơ? Hay sẽ nói thích mình?
Cô nguyện ý nha.
Cô cũng rất thích anh.
Gương mặt vốn trắng nõn của Đào Nhuyễn đỏ ửng cả lên, hàng mi cong vút cũng chớp chớp, hoàn toàn là bộ dáng đang chờ đợi một câu tỏ tình. Ngay lúc này, cánh cửa phía sau đột nhiên mở ra.
"Cẩn thận."
Cố Chi Châu kéo Đào Nhuyễn tránh cánh cửa kia, đồng thời cũng ấn cả người cô vào sát lồng ngực mình. đầu v Đào Nhuyễn vốn dĩ từ trước đã cương lên, hiện tại vì tư thế này khiến hai nụ hoa ép sát vào cơ thể Cố Chi Châụ
"A ~"
Tuy rằng thực sự cảm thấy xấu hổ, nhưng Đào Nhuyễn không thể không thừa nhận, lần va chạm này khiến cơ thể cô rất thỏa mãn, có chút sướng đến nhịn không được kêu lên một tiếng.
Cố Chi Châu ánh mắt buồn bã, bàn tay to dùng sức ôm chặt cả người Đào Nhuyễn.
"Học, học trưởng..."
Tay Cố Chi Châu như có như không vuốt ve eo Đào Nhuyễn. Nơi đó vốn dĩ chính là điểm mẫn cảm nhất trên cơ thể Đào Nhuyễn, hiện tại bị sờ như vậy khiển cả người cô tê rần, trực tiếp xụi lơ nửa thân trên tựa hẳn vào người trước mặt.
Thực kỳ quái...
Dưới huyệt vốn dĩ đã ướt đẫm d m thủy, hiện tại giống như càng nhiều thêm...
Đào Nhuyễn nỗ lực kẹp chặt hai chân muốn ngăn d m thủy chảy ra, nhưng cũng bởi vì hành động này, hoa hạch bị vuốt ve, tiểu huyệt bị đè ép, cô tức khắc liền cảm thấy càng không thích hợp...
Tay Cố Chi Châu lại vào lúc này rời khỏi eo Đào Nhuyễn, hướng dần lên phía trên.
"Đừng," Dưới động tác của Cố Chi Châu, hai nụ hoa của Đào Nhuyễn cứ vậy cọ xát lên cơ ngực anh, ngay tức khắc hoa huy t phun ra một cổ d m thủy. Cô thở hổn hển rên lên "A ~"
Cố Chi Châu thanh âm cũng khản đặc lại, anh rũ mắt hỏi Đào Nhuyễn "Đừng cái gì?"
Đào Nhuyễn trả lời không được.
Hai mắt cô lấp lánh toàn ánh nước, trên người vừa khó chịu lại vừa thoải mái.


⬅ Trước Tiếp ➡