⬅ Trước Tiếp ➡

Để quy đầu thao lộng toàn bộ khoang miệng, đồng thời còn phải chuyển động đầu lưỡi liếm láp an ủi nó.
"Ưm ..."
Giống như cũng hoàn toàn không khó.
Tuy rằng ngay từ đầu không bắt được trọng điểm, nhưng Đào Nhuyễn là kiểu người tiếp thu tốt, hơn nữa mặc dù trong miệng bị cắm thứ đồ vật to như vậy xác thật không thoải mái, bất quá lại không có mùi lạ, hơn nữa ngậm lâu cô cũng dần thích nghi được, cảm thấy cũng không phải không thể chịu nổi.
Nhưng mà Đào Nhuyễn không biết, hết thảy tiền đề là người đàn ông còn không có động.
Đào Nhuyễn trên dưới vuốt ve liếm mút dương v t rất nhiều lần nhưng người đàn ông vẫn không có dấu hiệu muốn bắn, cô có chút chịu không nổi.
"Còn không được sao?" Đào Nhuyễn xoa xoa hai má, có chút muốn bỏ cuộc.
Lâu như vậy.
Miệng mỏi.
Người cũng mệt mỏi.
Người đàn ông nhẹ nhàng cười, khích lệ cô "Nhuyễn Nhuyễn giỏi quá."
Còn không đợi Đào Nhuyễn vui vẻ, hắn lại nói tiếp một câu "Nhưng vừa rồi chẳng qua chỉ là bắt đầu thôi."
Đào Nhuyễn hoảng sợ mở to hai mắt, còn không đợi cô phản ứng ý tứ trong lời hắn nói, dương v t thô to lại lần nữa cắm vào miệng Đào Nhuyễn.
Cái ót bị bàn tay to lớn của người đàn ông đè ép gắt gao, hắn vuốt ve gương mặt ửng đỏ của Đào Nhuyễn, sau đó hung hăng nhấn một cái.
"Ah... Khụ..."
Cổ họng bị dương v t làm nghẹn lại, nước mắt Đào Nhuyễn giàn giụa chảy ra, nhưng lúc này đây, người đàn ông lại không chút mềm lòng.
"Nhuyễn Nhuyễn," hắn nói, "Em phải học cách thích ứng, nếu không sau này sao chịu đựng nổi đây."
Nói rồi đại dương v t liền bắt đầu không chờ được mà ra vào cổ họng, không biết qua bao lâu, cổ họng rốt cuộc bị thao mở, quy đầu liền hướng vào bên trong thúc mạnh.
Tiếng rên của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầụ
Mà Đào Nhuyễn bị dương v t xỏ xuyên qua nước mắt nước mũi giàn giụa, hai mắt trống rỗng.
"Ưm ..."
Không thể... Cứ thế này sẽ hỏng mất...
Nhưng người đàn ông vẫn cứ như chày giã mà tiếp tục. Miệng Đào Nhuyễn bị dương cụ thô cứng liên tục ra vào, trừ bỏ ngoan ngoãn thừa nhận thì không có chút khả năng phản kháng nào. gậy th t to lớn rút ra, rồi lại cắm vào, lặp đi lặp lại, yết hầu tựa hồ trở nên giống với tiểu huyệt, biến thành một lối đi dâm đãng, chỉ có thể bị một lần lại một lần thao lộng, bị một lần lại một lần mà xỏ xuyên qua.
"A..a..."
Rốt cuộc gậy th t ở yết hầu run lên, bắn ra tinh dịch, mà ngay sau đó tinh dịch liền theo thực quản chảy vào dạ dày Đào Nhuyễn.
"Khụ khụ..."
"Đều bị Nhuyễn Nhuyễn ăn sạch," người đàn ông sảng khoái khàn giọng, đem dương v t rút ra đặt trên mặt Đào Nhuyễn, dùng quy đầu chọc chọc vào lông mi của cô, còn có một chút tiếc nuối, "Đáng tiếc, vốn còn muốn bắn tất cả trên mặt em."
Rheni Tui dịch xong chương này mà muốn get được thêm kĩ năng mới luôn đó mọi người thề chưa gặp truyện nào dạy khẩu giao kĩ như truyện này luôn
Đào Nhuyễn tê liệt ngã xuống trên mặt đất, hoàn toàn không còn hơi sức nói nên lời.
Yết hầu cô bỏng rát, bị vật to lớn của người đàn ông cắm cực kỳ đau đớn, tinh dịch theo thực quản trượt xuống cảm giác chân thật đến đáng sợ...
Đào Nhuyễn quả thực không dám hồi tưởng.
Cô ngã xuống đất vừa ho vừa khóc nấc lên. Người đàn ông xoa mặt Đào Nhuyễn, ôm người đứng dậy.
Đào Nhuyễn cũng không biết chính mình bị ôm đi nơi nào, cô hiện tại chỉ hi vọng có thể từ trong mộng tỉnh lại. Cảm giác bị thâm hầu thật khó chịu, chỉ cần tỉnh lại, cô liền không cần chịu tiếp cảm giác đó nữa.
Nhưng vì cái gì hiện tại mình còn chưa tỉnh lại?


⬅ Trước Tiếp ➡