⬅ Trước Tiếp ➡

"Mình không biết..." Đào Nhuyễn không có cách nào nói được cảm giác lúc này của mình đối với Cố Chi Châụ Cô chỉ muốn biết Cố Chi Châu rốt cuộc có phải tên biến thái kia hay không.
Đào Nhuyễn nắm tay Cố Tiếu, ngơ ngác nhìn cô "Tiếu Tiếu, cậu biết WeChat của Cố Chi Châu không? Mình rất muốn liên lạc với anh ấy ngay bây giờ."
Cố Tiếu không thể từ chối được Đào Nhuyễn nên đã tìm WeChat Cố Chi Châu cho cô.
Liêu Đào Đào cảm nhận được có vấn đề gì không ổn, cô đi tới cong môi hỏi "Không phải nha, không phải là họ hàng xa rất xa hả? Sao mà cậu có được WeChat của họ hàng xa rất xa vậy?"
Cố Tiếu "Thì, vào lúc họp gia đình, add vào..."
Liêu Đào Đào "Họ hàng xa thật xa cũng về họp mặt gia đình cùng nhau luôn hả?"
Cố tiếu "Thôi được rồi, đừng nói về mình nữa. Xem thử Cố Chi Châu đã đồng ý lời mời kết bạn của Nhuyễn Nhuyễn chưa đã."
"Đã đồng ý rồi."
Chỉ là không phải WeChat của người đàn ông kia.
Nhưng Đào Nhuyễn vẫn cho rằng đây là chuyện bình thường. Người đàn ông kia add WeChat của cô, nhất định sẽ không dùng nick chính của bản thân.
'Học trưởng, em là Đào Nhuyễn.'
Đào Nhuyễn trực tiếp nhắn hỏi anh 'Em muốn mời anh một bữa ăn. Hôm nay anh có thời gian không ạ?'
Liêu Đào Đào tình cờ thấy tin nhắn mà Đào Nhuyễn gửi cho Cố Chi Châu, cô liền kinh ngạc.
"Nhuyễn Nhuyễn, cậu thật sự muốn theo đuổi Cố Chi Châu à?"
Giọng Liêu Đào Đào vang lên ở bên tai nhưng Đào Nhuyễn không nghe được gì cả.
Cô chỉ chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.
Cố Chi Châu trả lời.
"Tôi đang ở khu dạy học 1C, em có muốn qua không?"
Đào Nhuyễn dứt khoát trả lời "Được, vậy để em đến chỗ anh."
Biểu cảm của Liêu Đào Đào trở thành không thể tin được "Cái gì đây? Cậu hẹn được với Cố Chi Châu luôn à?"
Cố Chi Châu mặc dù nổi tiếng là dịu dàng, nhưng cũng nổi tiếng là không thể nào hẹn được.
Cố Tiếu cũng ngẩn người ra "Chuyện gì?"
Mặc dù là đưa WeChat của Cố Chi Châu cho Đào Nhuyễn, cô vẫn không ngờ được Cố Chi Châu không chỉ chấp nhận lời mời kết bạn mà còn trực tiếp đồng ý gặp mặt Đào Nhuyễn.
"Mình đi thay quần áo để ra ngoài đây." Đào Nhuyễn dường như rất vội. Cô không ăn mặc cẩn thận mà chỉ thay một chiếc quần iean và áo sơ mi rồi vội vàng rời đi.
Liêu Đào Đào và Cố Tiếu còn ở lại trố mắt nhìn nhaụ
...
Đào Nhuyễn đến thẳng khu dạy học mà Cố Chi Châu nhắn qua.
Bởi vì là thứ bảy, toàn bộ khu nhà rất yên tĩnh. Đào Nhuyễn yên lặng đẩy cửa phòng học ra liền nhìn thấy bóng người đang nghỉ ngơi bên cửa sổ.
Cố Chi Châu, thật sự rất đẹp trai.
Anh ấy đẹp trai theo kiểu có thể khiến người ta nhìn một cái đã thấy kinh ngạc, liếc mắt nhìn cái nữa vẫn thấy chưa đủ. Dù là nhắm mắt lại không có biểu cảm gì thì Đào Nhuyễn vẫn bị khuôn mặt đẹp trai quá đáng kia làm cho choáng váng.
Có thể trở thành nam thần của toàn trường, tất nhiên không thể phủ nhận được sức hấp dẫn của anh. Trong một tích tắc, Đào Nhuyễn đã nghĩ rằng gương mặt điển trai này chính là vốn liếng lớn nhất của Cố Chi Châụ
Nếu không thì sao khi nhìn thấy gương mặt này, khí thế của cô liền tụt mất bảy phần chứ.
Đào Nhuyễn khẽ thở dài.
Cô nhận ra được mình chẳng thể mang bộ dáng lý lẽ hùng hồn chống lại Cố Chi Châu, dù cho kẻ biến thái thao túng cô trong giấc mơ rất có thể là người này.
Làn gió nhẹ thổi đến từ cửa sổ giúp Đào Nhuyễn tỉnh táo không ít. Cô cuối cùng cũng nhớ được mục đích chính của mình.
Cô nhẹ nhàng đóng cửa, đi về phía Cố Chi Châụ


⬅ Trước Tiếp ➡