Chương 13
Bạn học nam nói xong liền dừng động tác lại. Người đàn ông lại tách hai chân Đào Nhuyễn ra và hỏi "Màn dạo đầu vậy là đủ rồi, Nhuyễn Nhuyễn, bây giờ em muốn bị ai làm? Hay là em muốn bị tất cả đàn ông trong phòng này làm?"
Đào Nhuyễn đã cao trào hai lần nên biết không thể trốn được. Cô khịt khịt mũi, xoay người ôm lấy người đàn ông, xuống nước nhượng bộ "Chỉ cần anh thôi không được sao?"
Người đàn ông rõ ràng sửng sốt một chút. Ngay sau đó, đất rung núi chuyển, trời đất quay cuồng. Quy đầu vùi trong miệng huyệt của Đào Nhuyễn không biết đã biến mất từ lúc nào. Ngay cả những thiếu niên vừa dùng ngón tay và đầu lưỡi đùa bỡn cô cùng cả phòng học cũng biến mất không vết tích.
Đào Nhuyễn được đưa đến căn gian phòng đơn sắc. Cô nằm trên chiếc giường mềm mại, bị người đàn ông tách hai chân ra.
Người này vẫn không thể nhìn rõ mặt, nhưng Đào Nhuyễn có thể cảm nhận được một vật cứng rắn to lớn đặt trước miệng huyệt mềm mại non nớt lầy lội của cô.
Đào Nhuyễn nén nước mắt lại hỏi "Đó đều là giả phải không?"
Người đàn ông hôn lên môi cô, thanh âm nhẹ nhàng nỉ non "Nhưng anh là thật."
Nói xong, gậy th t liền hung hăng tiến vào.
Lời editor
Có ai hóng mấy chương sau không nhỉ?
Quá lớn.
Dương cụ của người đàn ông còn to dày hơn cả dương v t vừa mới chọc vào hoa huy t của cô. Cho dù trước đó đã có màn dạo đầu đầy đủ, thời điểm tiến vào kia, Đào Nhuyễn vẫn cảm thấy rất đaụ
Nhưng so với đêm đầu tiên, cơn đau này đã giảm đi nhiềụ
Hơn nữa lần này, người đàn ông tiến vào không hề lỗ mãng mà ngừng lại, liếm môi cô.
"Môi của Nhuyễn Nhuyễn cũng rất đẹp." Người đàn ông chậm rãi mút môi dưỡi của Đào Nhuyễn, dùng đầu lưỡi lưu luyến vẽ lại hình dáng cánh môi xinh đẹp của cô, lặp đi lặp lại trêu chọc "Vừa phấn vừa nộn, nhìn cũng tốt hôn cũng tốt."
Cơn đau âm ỉ do phá thân qua đi, mị thịt bên trong huyệt động của Đào Nhuyễn không tự chủ dán lên gậy th t nóng bỏng mà mút mát.
Cô không còn đau nữa, mà lại cảm thấy trống rỗng và ngứa ngáy khó chịụ Ngay cả khi Đào Nhuyễn không có nhiều kinh nghiệm, phản ứng trên thân thể vẫn cho cô biết rằng cô muốn cây gậy kia di chuyển.
"Ưm..."
Người đàn ông kề sát môi cô dụ dỗ "Nhuyễn Nhuyễn muốn thế nào?"
Đào Nhuyễn không nói ra, chỉ có thể dẩu môi nức nở "Khó chịụ.."
"Khó chịu thế nào?" côn th t của người đàn ông đâm vào trong huyệt động của cô một chút, cho cô nếm chút ngon ngọt, sau đó lại dụ dỗ "Nói ra đi, Nhuyễn Nhuyễn. Nói rồi anh liền cho em."
Đào Nhuyễn không khỏi cong ngón chân lên.
Cảm giác xấu hổ lan ra khắp người, Đào Nhuyễn hai mắt rưng rưng, muốn cầu xin sự thương xót nhưng lại không biết nói gì. Bên trong huyệt động càng ngày càng ngứa ngáy, mà người đàn ông đè nén dục vọng từ đầu đến cuối chưa thỏa mãn cô, Đào Nhuyễn chỉ có thể chủ động vặn eo theo bản năng của mình.
Ngay lập tức, người đàn ông dùng tay giữ chặt eo của cô lại.
"Nhuyễn Nhuyễn thật không ngoan. Anh đã nói, em muốn gì đều phải nói ra."
Đào Nhuyễn cuối cùng bị bức đến không nhịn được, đôi mắt ươn ướt, nghẹn ngào cầu xin "Xin anh mà, làm ơn chuyển động đi..."
Người đàn ông không kiềm chế nữa.
Anh rút côn th t dày cộm của mình ra, chỉ chừa lại quy đầu nhẫn nhịn bị huyệt động ngậm mút, đâm mạnh vào.
"A..."
Đào Nhuyễn thét lên tiếng rên ngồi dậy.
Khoái cảm đến đột ngột và dữ dội. Đào Nhuyễn chỉ sợ bản thân không chịu đựng được, cô ưỡn người, ngửa cổ ra, bị làm đến mức hai mắt trợn lên.
Có điều, đây chỉ là bước khởi đầụ