Chương 10
"Nhuyễn Nhuyễn thích bị tôi cưỡng gian sao? Thầy cứ tưởng em là lần đầu tiên, muốn làm em thật nhẹ nhàng, nhưng bây giờ xem ra không được rồi "
"Anh..."
Động tác chật vật của Đào Nhuyễn dừng lại, cả người run lên ngay tại chỗ.
Không phải vì người đàn ông này, mà vì nốt ruồi quen thuộc nằm trên chiếc cổ kia.
Lời editor
Cái này trong truyện thôi, chứ ngoài đời gặp người như vậy chắc ngất mất. TvT
Thứ khổng lồ của người đàn ông ở tại miệng huyệt khô khốc mà dò xét, như thể muốn trực tiếp cắm đi vào.
Nhưng Đào Nhuyễn chỉ chăm chăm nhìn vào nốt ruồi nhỏ nhợt nhạt kia.
Cô chắc chắn không nhớ nhầm.
Kể cả kích thước hay vị trí, đều giống nhau như đúc. Đó chính xác là nốt ruồi mà cô đã nhìn thấy cách đây không lâụ
Nhưng không lâu đó thì nó nằm ở trên người Cố Chi Châụ
Thực sự có chuyện trùng hợp như vậy?
Trong lúc Đào Nhuyễn vẫn còn đang ngây người, quy đầu sung mãn đã đâm vào, trực tiếp cắm vào một nửa.
"Đaụ.."
Nước mắt đau đớn của Đào Nhuyễn cứ thế rơi xuống. Cô theo bản năng nắm lấy vạt áo của người đàn ông, ngước đầu lên nhìn.
Không thể thấy rõ mặt.
Cô vẫn không thể nhìn được rõ khuôn mặt của người đàn ông kia.
Cứ như bị một sức mạnh thần bí nào đó khống chế. Tuy rằng gần ngay trước mắt, cô vẫn không thể nhìn rõ đường nét và lông mày của người này.
"Thầy, thầy làm bạn học Đào Nhuyễn bị thương, bạn ấy khóc rồi." Bạn học nam đứng bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.
Động tác của người đàn ông dừng lại, anh hôn lên tai Đào Nhuyễn, hỏi cô "Có đau lắm không?"
Những lời này rất dịu dàng, lại giống như Cố Chi Châụ
Trong đầu Đào Nhuyễn đã có suy đoán mờ mờ, nhưng cô không thể biết được mình tức giận nhiều hơn hay vui mừng nhiều hơn. Cô cứ thế rơi nước mắt, cắn chặt môi không nói lời nào.
Người đàn ông thở dài, từ từ rút quy đầu bị chôn vùi một nửa ra.
"Vẫn là không nỡ làm em đaụ Nếu Nhuyễn Nhuyễn chỉ nhớ đau, sau này ở hiện thực không cho tôi làm thì sao."
Đào Nhuyễn nắm được điểm mấu chốt "Anh biết tôi đúng không?"
Người đàn ông cười khẽ, lưỡi anh duỗi đến bên tai cô khẽ liếm "Em nói xem?"
Người đàn ông bế Đào Nhuyễn lên, dang hai chân cô ra cho các bạn nam nhìn.
"Mặc dù tôi đau lòng cho Nhuyễn Nhuyễn, nhưng phạt thì vẫn phải phạt." Anh ta đưa huyệt của Đào Nhuyễn vào miệng của một nam sinh, yêu cầu cậu ta liếm nó "Không bằng, tôi để bọn họ thay phiên cưỡng gian Nhuyễn Nhuyễn được không?"
Đào Nhuyễn run lên, nhưng âm đế bị hút một cái, không chịu được chảy ra một đợt d m thủy.
"Nhiều nước như vậy, Nhuyễn Nhuyễn là mật đào sao?"
Đào Nhuyễn cắn chặt môi, lại không tự chủ rên rỉ một tiếng.
"Bạn kế tiếp, huyệt nhỏ của bạn học Đào Nhuyễn ăn ngon như vậy, nếu chỉ phục vụ một người chẳng phải quá đáng tiếc sao?"
Vừa nói xong, nam sinh tự động lui ra, nhường chỗ cho một bạn nam khác.
"Ưm A "
"Tiểu huyệt của Đào Nhuyễn ăn ngon thật." Thiếu niên liếm từ âm đế đến môi âm hộ rồi đến hoa huy t, liếm toàn bộ đường hoa ướt đẫm của Đào Nhuyễn, không khỏi khen ngợi "Ngay cả d m thủy chảy ra cũng ngọt, thầy, bạn ấy không phải là quả đào tinh chứ?"
Bàn tay người đàn ông nhàn rỗi vỗ lên mông cô một cái, cười nói "Quả đào tinh thì thầy không biết, nhưng thầy biết bạn ấy chính là đồ lẳng lơ. Đây, cắm ngón tay của em vào trong cái huyệt dâm đãng này, thọc cho nó một chút."
"Đừng... A "
Ngón tay của bạn nam tiến vào, một ngón, hai ngón,... Ngón cái xoa nắn lấy âm âm đế, hai ngón trỏ và ngón giữa cũng hung hăng quét một đường.