Chương 21
mèo con đang làm nũng vậy.
Anh thở dài, cúi xuống, hai tay nhẹ nhàng ôm một cái, lại bế cô lên.
Lê Mộc Tinh h0àn toàn kinh ngạc.
Cô vừa h0àn hồn, Giang Dạ đã đặt cô xuống đất, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Lê Mộc Tinh “...” Lê Mộc Tinh có chút không biết nói gì, bầu không khí lúc này luôn cô ho khan một tiếng, rồi trực tiếp chạy nhanh ra ngoài "Tôi đi nấu cơm đây." Giang Dạ hai tay đút túi quần, bình thản đi the0 saụ "Anh muốn ăn gì?" Lê Mộc Tinh nhìn những nguyên liệu đã được rửa sạch, hỏi Giang Dạ.
"Tôm rim dầu tỏi, sườn cừu hầm rượu vang.
Bà nội muốn ăn sườn kho gạo nếp." Giang Dạ vẫn còn khá hứng thú, muốn xem Lê Mộc Tinh nấu ăn "Cô thích ăn gì?" Lê Mộc Tinh thở dài "Tôi thích ăn rau cải luộc, cải ngồng xào tỏi, bắp cải xào chua ngọt." "Sao toàn là rau vậy?" Lê Mộc Tinh quay đầu lại "Tôi, phải giảm cân." "Giảm cân gì?" Giang Dạ nhíu mày “Tôi một tay cũng có thể bế cô lên.” "Đúng đấy, A Tinh con đã gầy thế rồi còn giảm cân làm gì." Ở cửa ßếp, bà nội Giang mỉm cười nói "A Dạ một tay có thể bế con lên rồi, không được giảm cân nữa biết chưa?" "Bà nội..." Mặt Lê Mộc Tinh lập tức đỏ bừng, có chút oán trách Giang Dạ vừa nãy nói năng linh tinh.
Nhưng vẻ mặt đỏ bừng của cô lại khiến bà nội Giang cười càng sảng khoái hơn "A Tinh, con làm ít thôi, đừng vất vả quá.
Cứ để A Dạ giúp con làm phụ ßếp." Lê Mộc Tinh vâng một tiếng, Giang Dạ lại sững sờ.
Làm phụ ßếp sao?
Làm phụ ßếp thế nào?
Bà nội Giang vui vẻ quay người đi ra phòng khách, để lại Lê Mộc Tinh và Giang Dạ hai người nhìn nhau tɾong ßếp.
Lê Mộc Tinh nghĩ nghĩ, giao cho Giang Dạ một việc đơn giản nhất không thể sai sót được.
"Anh cắt rau cải ngồng đi, dài bằng ngón tay là được." Giang Dạ rửa tay, rồi mới hỏi "Cái nào là rau cải ngồng?" Lê Mộc Tinh “...” Lê Mộc Tinh khinh thường liếc anh một cái "Cái rau lá xanh bên tay trái anh đó." "Trông đều giống nhau cả, không phân biệt được." Giang Dạ tự bào chữa cho mình, rồi vừa cắt rau, vừa nhìn Lê Mộc Tinh thoăn thoắt làm món tôm rim dầu tỏi.
Khi Giang Dạ vừa cắt xong cải ngồng, Lê Mộc Tinh đã lấy xương sườn đã chần nước sôi ra rồi.
Giang Dạ “...” Lần đầu tiên cảm thấy hiệu suất của mình thấp.
Lê Mộc Tinh thỉnh thoảng lại giao việc cho Giang Dạ, Giang Dạ làm rất tỉ mỉ, chỉ là động tác rất chậm.
Trong lúc đó, Lê Mộc Tinh không nhịn được đã phàn nàn vài lần, Giang Dạ hiếm hoi không phản bác.
Bầu không khí kỳ lạ giữa hai người trước đó đã dịu đi rất nhiều, Lê Mộc Tinh đối với anh cũng không còn xa cách như trước nữa.
"Cái này được chưa, tôi nếm thử." Giang Dạ chỉ vào đĩa tôm rim dầu tỏi vừa ra lò, còn chưa kịp nhận được câu trả lời, đã tự mình vươn tay lấy một con.
Lê Mộc Tinh lúc đầu còn hơi ngạc nhiên khi một người như anh lại dám ăn vụng bằng tay không, đến cuối cùng thì cũng quen rồi.
Dù sao thì món nào anh cũng muốn nếm thử trước, nếm xong cũng không nhận xét gì, còn muốn ăn miếng thứ hai.
Lê Mộc Tinh nhanh tay lẹ mắt không chút khách khí vươn tay đánh anh "Giang tổng, với thân phận và khí chất của anh, ăn vụng có hợp lý không?" "Đầu ßếp nếm thử món ăn trước thì rất bình thường mà." Giang Dạ nói.
"Anh là phụ ßếp thôi