Chương 13
của người thì ngắn tay", anh tận tâm như vậy, đến lúc đó nói chuyện kéo dài thời gian hôn nhân, có lẽ cô cũng không tiện từ chối.
Chậc, đúng là con buôn.
Ác độc.
Lúc này Lê Mộc Tinh lại vui vẻ hơn nhiều, ngồi khoanh chân trên ghế sofa, uống chai nước khoáng duy nhất trong nhà.
Rồi cô nghĩ đến...
Giang Dạ đến đây một chuyến ngay cả nước cũng không có để uống, hình như không hay lắm.
Nhưng may mắn là đồ ăn ngoài sắp đến rồi, cô còn gọi một thùng nước khoáng nữa.
Giang Dạ nhanh chóng sắp xếp mọi việc, cúp điện thoại xong nhìn Lê Mộc Tinh “Chuyện nhỏ thế này mà đáng để cô khóc nhè sao, cô lớn thế rồi?
Đã giải quyết xong rồi, đừng lo lắng, cái gì là của cô thì sẽ là của cô.” Lê Mộc Tinh khẽ ho một tiếng “Cảm ơn anh, anh...
Anh giải quyết thế nào vậy?” Giang Dạ nhướn mày “Chuyện nhỏ này, chỉ cần nói một tiếng là được.
Sao rồi, bây giờ không sao rồi, có thể về với tôi rồi chứ?” “À?
Đi đâu?” Lê Mộc Tinh kinh ngạc.
“Về nhà chứ.” Giang Dạ nói với giọng điệu đương nhiên.
Lê Mộc Tinh duỗi một ngón tay, chỉ xuống đất “Đây...
Hình như là nhà tôi mà...” Giang Dạ nhìn cô, nhìn hồi lâụ “Lê Mộc Tinh, bây giờ tên của tôi ở mục chồng trong sổ hộ khẩu của cô, hiểu không?” Anh nói.
“Không cần nhấn mạnh điều này.” Lê Mộc Tinh mở lịch ra “Chỉ còn chưa đầy ba tháng nữa thôi.” Giang Dạ khẽ nheo mắt, có chút không vui.
Quả nhiên.
Lê Mộc Tinh nhìn thấy biểu cảm của anh thay đổi, quả nhiên anh không muốn ly hôn, lúc này đã bắt đầu giở trò với cô rồi sao?
Đúng là thâm hiểm.
“Lê Mộc Tinh ” Giang Dạ cũng tức giận “Vừa nãy tôi còn giúp cô giải quyết một vấn đề, bây giờ đã trở mặt không nhận người rồi, cô gái này, cô đúng là...” Lời anh còn chưa dứt, chuông cửa lại vang lên.
Giang Dạ nhìn Lê Mộc Tinh đứng dậy mở cửa, rồi cầm một túi đồ ăn đã đặt đi vào, đôi mắt khẽ nheo lại.
Lê Mộc Tinh đặt đồ ăn đã đặt lên bàn, Giang Dạ vừa định nói thì cô đã quay người đi trở lại.
Giang Dạ “...” Chỉ thấy cô lại vác một thùng nước khoáng vào, sau khi bóc ra thì đưa cho Giang Dạ một chai “Nhà hết nước rồi, anh uống cái này đi.” Giang Dạ nhận lấy chai nước, cau mày nói “Hôm nay cô thực sự không định về nhà à?
Đã gọi đồ ăn ngoài rồi, ừm?” Lê Mộc Tinh liếc anh “Đây là nhà tôi.” Giang Dạ cười khẩy “Tôi là chồng cô.” “Khụ.” Lê Mộc Tinh không nhịn được ho khan một tiếng “Anh, anh đừng có nói mãi chuyện này, rõ ràng đâu phải là kết hôn thật.” “Giấy kết hôn cũng đã đăng ký rồi, sao lại không phải là kết hôn thật?” Giang Dạ hỏi ngược lại.
“Giang tổng, lúc đầu chúng ta có ký hợp đồng đó.” Lê Mộc Tinh nhắc nhở “Hơn nữa, anh không phải là người ghét nhất việc có người nhòm ngó tài sản và nhan sắc của anh sao?” “Cô giải thích từ ‘nhan sắc’ này xem.” Sắc mặt Giang Dạ hơi chùng xuống.
Lê Mộc Tinh lập tức che miệng, chết rồi, lỡ lời.
Cô nói “Đó là...
Giang tổng anh đẹp trai mà, đẹp hơn cả vạn lần mấy tiểu thịt tươi kia.” Giang Dạ nhướng mày, đây coi là lời khen sao?
Khóe môi anh khẽ nhếch, sau đó nói “Bà nội gần đây cứ hỏi cô mãi, cô không thể để tôi một mình đối mặt với bà cụ chứ?” Khi nhắc đến bà nội Giang, Lê Mộc Tinh có chút không thoải mái.
Hồi nhỏ, ông bà nội của Giang Dạ đều sống ở nông thôn,