Cô ngủ rất say, còn Chí Kiên thì không thể ngủ nổi.
Đầu ngón tay qua lớp quần lót mơn trớn, làm ướt ướt, làm ướt cả lòng bàn tay, sợ cô mặc thế ngủ không thoải mái nên anh cởi ra. Đầu ngón tay lại tiếp tục chạm vào âm vật, cô trong mơ thở ra tiếng khoan khoái, vô thức hòa hợp, gọi: “Anh Kiên...”
Dù chỉ trong mơ, nhưng mơ cũng toàn là anh.
Chí Kiên vốn đang nửa mê nửa tỉnh, nghe cô gọi vậy, côn thịt lại cương lên — cứng hơn lúc trước, cứng đến mức đau, phải đâm vào gì đó mới dễ chịu.
Thế là Chí Kiên vén rối bộ đồ ngủ của cô lên, úp mặt vào ngực, liếm ngực, lơ lớ đáp: “Ừm?”
Nửa tỉnh nửa mê thật là tra tấn, lại còn trời chưa sáng hẳn, chỉ có màu đen xanh đặc quánh lan tỏa trong đêm, ánh sáng duy nhất trong phòng có lẽ là chiếc điều hòa lạnh chưa tốt lắm của cô.
---
Huyền Anh cảm thấy hơi nóng bức, nhưng dễ chịu, ôm đầu anh, rên rỉ nhẹ.
Anh để tóc dài hơn chút, không còn ngắn cũ nữa, hơi cứng ngứa, nhưng râu anh có vẻ mọc nhanh, chỉ sau một đêm, cô đã cảm nhận được ria mép mới nổi lên, làm ngực cô vừa tê vừa ngứa.
Cô sờ tai anh, nói không sao.
Thực ra vẫn đang ngủ mơ, không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng rên rỉ nhẹ nhàng, yếu ớt, tiếng rên không lớn. Nhưng tiếng rên đó lại càng làm người ta mê mẩn, Chí Kiên theo bản năng mút lấy ngực cô, tay vốn chỉ vuốt ngoài giờ đâm sâu vào trong.
“Ừm... ừm...” cô gọi hai tiếng.
Chí Kiên không thể chịu nổi. Tay lần sang phía đầu giường, ngậm môi cô hôn vài cái, cô thấy khát, muốn uống nước, anh lại với lấy cốc nước — nói chung lúc này với một người đàn ông, là thử thách và cực hình lớn nhất.
Dỗ cô ngủ ngoan ngoãn rồi anh lại đâm vào, nhưng mới chỉ vào đầu côn thịt, cô đã thấy không ổn.
Không còn vừa vặn như lúc trước, cũng không còn dễ chịu nữa. Chỉ thấy căng tức, đâm vào làm cô hơi khó chịu, tiếng rên vừa phản kháng vừa nũng nịu, Chí Kiên xoa eo cô, nói: “Chỉ đâm một lúc thôi.”
Cô rên rỉ, anh hiểu đó là không muốn.
Anh cũng khá kiên nhẫn, không biết cô lúc này là nghe hiểu lời anh nói mới từ chối, hay chỉ là bản năng không muốn nhận thêm gì nữa, cứ liên tục hôn và dỗ dành.
Khiến cô động tình, khe nhỏ ướt át.
Đầu côn thịt tiếp tục đâm sâu, chậm rãi tiến vào, cố không làm cô tỉnh dậy, nhưng khi đâm hết vào thì cô vẫn tỉnh, cô rên “Ah” một tiếng, Chí Kiên giữ eo cô, đâm mạnh vài nhát.
Tiếng ướt át vang lên, nước chảy rần rật làm người đỏ mặt.
Có lẽ đã đạt đến mức này, anh không muốn chỉ đâm đứng yên, cúi đầu dỗ cô: “Xuất tinh lần này rồi ngủ nhé?”
Huyền Anh mệt không muốn cử động, cũng không nói được, chỉ biết mông bị nâng cao, dưới lót cái gì đó, anh đâm sâu hơn, nắm lấy thịt eo cô, ngực cũng bị liếm, lưỡi anh nóng ran, ướt át, liếm cô đến phát điên.
Lần cuối cùng kết thúc, anh quỳ dưới người cô liếm rất lâu.
Đầu óc cô quay cuồng, tối không kéo kín rèm cửa, giờ thấy ánh sáng mờ mờ bên ngoài chiếu vào phòng tạo cảnh mờ ảo.