Chí Kiên đang xem tivi cái tivi này là mấy năm trước khi về làng trong thành phố mua, ông bà không quen sống trong khu chung cư, thích ở nơi cũ và nói chuyện với người quen, tối không có việc gì thì xem tivi.
Giờ căn nhà cũ đã bị phá, Chí Kiên vốn cũng không thường xuyên ở đây, phần lớn thời gian là Đạt và mấy người bạn uống rượu xem bóng đá ở đây, tiện thể giữ giúp đồ đạc cũ, trong đó có cái tivi này.
Nếu không có Huyền Anh.
Anh có lẽ sẽ không về đây mỗi ngày.
Chí Kiên lạnh lùng ừ một tiếng, nói: “Không.”
Lời nói và tâm trạng mâu thuẫn nhau.
Anh không phải người hay ghen, không ghen đâu. Nhưng dưới hàng mi dày đen là tâm trạng rất khó chịu, Huyền Anh liếm nhẹ trên đường viền môi thẳng của anh.
“Xì—” Cảm giác mềm mại và tê nhẹ khiến Chí Kiên hít một hơi sâu.
Bình tĩnh lại, anh nhìn khuôn mặt trong trắng ngây thơ của cô, một lúc lâu mới nói: “Em cản anh xem tivi rồi.”
“Em biết.” Cô nói.
Biết mà còn không chịu xuống à?
Chí Kiên mỉm cười. Đầu gối anh nhấc lên một chút, Huyền Anh bị anh nhấc lên sát đùi, bàn tay to đặt lên hông cô.
Anh nói: “Chỉ thích ngồi lên người anh thôi đúng không?”
“Không phải đâu.”
Huyền Anh nói cô chỉ không hiểu sao Chí Kiên lại đột nhiên giận, muốn dỗ dành anh.
Chí Kiên nheo mắt: “Ồ.”
“Vậy thì anh xuống đi.” Anh nói, “Anh chưa muốn để em dỗ anh.”
Đêm tối.
Điều hòa nhà anh mở lạnh, cô chỉ mặc áo hai dây nhỏ, khe ngực rất rõ, ngực mềm áp trên người anh, “Có muốn làm chuyện đó không?”
“Không muốn.”
“Ồ.”
Thật tiếc nhỉ. Huyền Anh liếm môi, tiếc nuối rút ra, chưa đầy một giây lại bị anh kéo lại, cô cười: “Không muốn sao?”
“Vậy sao không hỏi lại thêm lần nữa?”
Không biết đàn ông cũng hay nói không đi đôi với lòng sao? Chí Kiên nhìn cô, ánh mắt hơi tối đi.
Nhưng cuối cùng anh cũng không làm gì cô.
Nói là đi ăn, thì thật sự chỉ là đi ăn, dù anh cảm thấy chỉ riêng việc ghen đã đủ mệt rồi.
Vì chuyện đó, suốt một tuần sau, Huyền Anh vẫn hỏi anh tại sao không làm chuyện đó với cô.
“Là vì không muốn? Hay là không được?”
Ngồi trong lớp học chung, cô nói nhỏ.
---
Chí Kiên cầm thời khóa biểu của cô, mặc áo thun trộn lẫn với sinh viên đại học khác, ngồi cuối lớp, giả vờ xoay cây bút nước, nói: “Em đừng hỏi có được không.”
Huyền Anh: “Vậy anh có được không?”
Chí Kiên tức giận, muốn nói ai cũng toàn nghĩ bậy như em, anh muốn yêu đương nghiêm túc cũng không được sao? Nhưng không nói ra được, vì ngay sau đó Hoàng Bảo ngồi ngay phía trước.
Lớp đông, mỗi lần ngồi là hai ba lớp cùng học, chỗ ngồi tự do nên ai cũng không quen ai, Chí Kiên giả vờ rất tốt nhưng không qua mắt được anh ta.
May mà Hoàng Bảo không phải người hay gây chuyện.
Anh ta chỉ nghĩ hai người có quan hệ không bình thường, mỉm cười nhẹ rồi quay đi.
Huyền Anh lại viết giấy nhắn, đưa cho anh, Chí Kiên không thèm ngẩng mắt lên, vẽ một chữ dưới dòng cô viết: “Sinh viên đại học, nghe giảng cho tốt đi, muốn ra trường rồi đi nhặt ve chai à?”
Rồi bắt đầu nghe giảng.
Còn chăm chú hơn cô.