⬅ Trước Tiếp ➡
“Sướng chết được.” Chí Kiên gạt tóc dính trên cổ cô, những nụ hôn mềm mại rơi xuống, giọng anh trầm ấm đầy quyến rũ, mang theo nụ cười, thầm thì chỉ nói riêng với cô: “Em yêu, lúc này em thật là gợi cảm.”
Anh đã từng nói như vậy một lần.
Nhưng cô vẫn muốn nghe thêm.
Lúc này cô không nói được gì, chỉ thở nhẹ từng hơi, kiệt sức nằm dựa vào người anh, chỉ muốn được chạm vào da anh, như bị chứng đói da thịt hành hạ.
Huyền Anh đặt tay lên cơ bụng săn chắc của anh, đường nét cơ bụng như xếp đá cuội, cảm giác rất đặc biệt, cô liếm nhẹ cổ họng anh, Chí Kiên đột nhiên ôm cô thật chặt.
Anh rên khẽ, côn thịt áp sát khe đùi cô.
“Em yêu...” đầu côn thịt cọ xát vào thịt mềm, muốn lần nữa xâm nhập.
Đây là Huyền Anh của anh.
Giây phút này có được cô, đã là vĩnh viễn.
Huyền Anh liếm cổ họng anh, nhẹ nhàng thử thách, trêu chọc, để anh tay lớn ôm lấy ngực cô, đầu ti cọ xát trên lớp da mỏng, côn thịt nhiều lần chọc vào khe âm đạo cô.
“Ừ...” Huyền Anh vặn hông, có vẻ thích thú cách anh làm, mắt cô mờ ảo, anh không thấy được vẻ gợi cảm đó nên cô càng tự do phóng túng.
“Anh Kiên,” cô gọi nhỏ, vừa như dựa dẫm, vừa như khao khát. Hai tay cô nâng mặt anh lên, từ từ chạm vào ngực anh, ngực cô áp vào cổ anh, “Muốn anh liếm.”
Chí Kiên bất ngờ cười khẽ, giọng trầm ấm: “Nguyễn Nguyễn muốn ăn ngực rồi à?”
“Ừ.”
Cô hơi ngượng, nhưng cuối cùng vẫn muốn thế. Đã đến mức này rồi, chuyện nên làm hay không nên làm giờ đều đã xảy ra, muốn anh liếm thêm chút ngực cũng không quá đáng chứ?
“Anh muốn anh liếm thế nào?” Anh thở dốc, tay véo đầu ti cô, kéo nhẹ làm cô thở dốc vì sướng.
“Dạy em đi?” Anh nói.
Tai cô đỏ bừng.
“Chỉ... dùng lưỡi liếm thôi.”
Anh đã liếm rồi, rõ ràng anh giỏi nhất mà. Nhưng giờ anh cố tình để cô thể hiện, Chí Kiên nói: “Anh không biết, cũng không nhìn thấy. Tự cầm cho anh ăn đi?”
“Nếu làm tốt, anh sẽ thưởng cho em.”
Bàn tay anh vuốt ve má cô.
Ánh mắt Chí Kiên đã trở nên tối lại.
Anh luôn nghĩ mình không nên như vậy, nhưng tâm lý đàn ông xấu xa đều giống nhau: muốn dạy dỗ cô, chinh phục cô. Đầu ngón tay đã nhẹ nhàng đặt lên môi mềm ướt của cô, chậm rãi tiến sâu, mở môi cô ra: “Đưa lưỡi ra.”
---
Anh từng bước dụ dỗ: “Liếm đi, ừ, đúng rồi, ngon không?”
Tai Huyền Anh đỏ rực. Cô không thể nhịn, lưỡi quấn lấy ngón tay anh, khóe môi kéo ra sợi nước miếng.
Lúc đó Chí Kiên rất muốn bật đèn lên xem.
Nhưng anh kìm lại, ôm mặt cô hôn sâu, liếm sạch nước dãi vừa chảy ra, lưỡi anh nóng bỏng và thô bạo như côn thịt, lấy đi phần lớn không khí trong miệng cô.
“Ah...” cô không nhịn được há miệng thở.
Mông cô được anh nâng đỡ.
Anh dưới kia luôn là người làm chủ.
Gương mặt anh sắc nét, sống mũi cao, khi không cười có vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo không quan tâm người khác, nhưng khi nhìn kỹ lại rất thu hút.
Không thể nói rõ anh đẹp chỗ nào.
Nhưng cô chỉ muốn bị anh chinh phục.

⬅ Trước Tiếp ➡