⬅ Trước Tiếp ➡
Thực ra mỗi lần đến một nơi mới, cô đều thích quan sát, xem cách bố trí phòng, đồ trang trí, và người đàn ông gần bên nhưng không dám lại gần.
Chỉ dùng ánh mắt vẽ lên khuôn mặt anh rồi cúi đầu xuống.
Anh dường như rất thích màu tối.
Dù ở đây hay trong khu phố cũ, ga giường của anh đều là tông màu xám, những vết ướt nước trên đó rất rõ, trước đây cô đã làm ướt hai bộ ga giường của anh, không biết anh sau đó đã thay thế thế nào.
Nhưng có thể đoán: anh chắc rất thích.
Nên mỗi lần đều làm cô ướt đẫm.
Thời gian chờ đồ ăn không lâu, chỉ khoảng mười mấy phút, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Chí Kiên hỏi cô thích gì.
Một số câu hỏi rất vô lý.
Cô trả lời cũng rất nhạt nhẽo, nhưng anh vẫn cười vui, ôm cô hôn lên mũi, tai, má, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
---
Huyền Anh chưa bao giờ nghĩ rằng hôn cũng có thể dịu dàng, nâng niu như vậy.
Nhẹ nhàng như đang hôn một vật dễ vỡ.
Nhịp thở anh dần trở nên gấp gáp, khiến người ta cảm thấy anh cũng chỉ là tù nhân bị kẹt trong dục vọng.
Không ai có thể giữ mình hoàn toàn.
Sau khi tắm xong, cô mặc áo sơ mi của anh, rất rộng, tà áo phủ qua đùi nhưng bên trong trống rỗng, anh biết rõ điều đó vì đồ lót bị anh cởi bỏ vẫn nằm trên sofa.
Chí Kiên chạm vào khe ẩm ướt của cô.
Thịt mềm bên trong đang mút nhẹ ngón tay anh.
Nên khi hôn càng thêm say đắm, lưỡi anh liếm sâu, tai anh thường đỏ lên, khác hẳn với cơ bắp cuồn cuộn trên người, mỗi khi như vậy Huyền Anh lại nghĩ: anh ngây thơ hơn cô tưởng một chút.
“Áo này em phải trả lại không?” khi anh cởi cúc áo trước ngực, cô không nhịn được hỏi.
Chí Kiên cười, rồi hôn từ cằm cô đến dái tai, “Không cần.”
Những nụ hôn dày đặc rơi xuống.
Anh nói: “Em thích thì đều là của em.”
Lúc đó Huyền Anh bỗng có chút ích kỷ, nhỏ giọng hỏi: “Còn anh thì sao?”
Ba từ ngắn gọn.
Nếu em thích anh, liệu anh có thuộc về em không? Nhưng câu hỏi đó quá ngớ ngẩn, Chí Kiên chưa từng thuộc về ai, cũng như Huyền Anh luôn chỉ là chính mình.
Họ độc lập và tự do.
Ba năm sau cô sẽ rời khỏi đây, đến một thành phố lạ, không biết Chí Kiên có còn ở mảnh đất này không.
Cô không biết.
Nhưng trong mơ hồ, cô như nghe được câu trả lời của anh.
“Anh cũng vậy.”
Dường như thế đã đủ. Cuộc đời thường chỉ cần một khoảnh khắc, nếu thấy xứng đáng thì nó xứng đáng.
Dù Huyền Anh nói không đói, nhưng khi đồ ăn đến, Chí Kiên vẫn bắt cô ăn vài miếng, vì anh nói tối nay không định để cô đi.
“Em phải ở đây với anh cả đêm.”
Câu nói nóng bỏng trong tai cô, Huyền Anh im lặng nhưng tim đã đập nhanh.
Anh nói cả đêm nghĩa là làm chuyện ấy cả đêm. Cô không có thể lực tốt sẽ chỉ khóc, nhưng Chí Kiên không thể mềm lòng trước nước mắt cô, cô khóc càng to anh càng làm mạnh hơn.
Chí Kiên nhận điện thoại.
Nghe giọng có vẻ là lễ tân tầng dưới gọi, anh thỉnh thoảng phải đi tiếp khách, nhưng không nhiều, không cần thiết thì anh không đi.
---

⬅ Trước Tiếp ➡