Anh đã làm tình với cô, còn làm rất dữ dội. Âm đạo bị khô cứng như vậy mà cô vẫn không nói anh một lời không tốt, còn nhớp nháp gọi anh là Anh Kiên, khiến anh cảm thấy mình có thể phát điên, anh bẻ tay cô ra rồi lại đâm vào, “Huyền Anh…”
Chí Kiên căng cứng eo, đâm vào, chỉ rút ra một chút rồi lại đâm sâu, Huyền Anh bị làm cho trượt lên.
“Anh Kiên… em, em không chịu được nữa…”
Em không muốn nữa, khóc thút thít.
Huyền Anh bịt miệng, muốn chạy trốn. Nhưng bị tay to anh giữ chặt eo, ép sát vào hông, dương vật thô cứng liên tục thọc sâu, đầu dương vật lớn cắn lấy thịt mềm bên trong, cảm giác tê dại và sảng khoái đan xen.
“Ù…” Huyền Anh đá chân, dùng đầu gối cọ vào eo anh.
Mỗi nhịp anh vào cô đều cảm nhận được sức mạnh, và sức mạnh đó đều đến từ vòng eo cơ bắp săn chắc, cơ bắp căng cứng và co bóp, đẩy cô, làm cô.
Chí Kiên nói đừng động đậy.
---
Làm thêm một lần nữa.
“Nguyễn Nguyễn nhiều nước quá.” Chí Kiên hôn lên cổ cô, nơi đó đỏ ửng, dái tai sắp chảy máu, Huyền Anh bịt miệng khóc nức nở.
Dưới kia khô khốc đến mức không ngừng khóc.
Muốn cầu xin anh chậm lại, nhưng lại mong anh mạnh hơn, nhanh hơn.
Âm đạo cô không chịu nổi.
Nhưng anh vẫn không biết mệt mà làm tình.
Muốn xé nát cô.
Huyền Anh gần như bị làm ngất đi, “Anh Kiên…” phát ra tiếng yếu ớt.
Nhưng bên tai toàn là tiếng dương vật va chạm, tiếng nước dính nhớp, tiếng thở hổn hển của đàn ông bao trùm lấy cô.
Trong căn phòng tối sau hoàng hôn này.
Phòng ngủ đầy âm thanh khiêu dâm, chăn và quần áo rơi lộn xộn trên sàn, trên giường chỉ còn những cơ thể trần truồng đang giao hợp.
Chí Kiên phóng ra rất nhiều tinh dịch, ga trải giường phía dưới ướt sũng, Huyền Anh đã bị làm cho mất hồn, chỉ còn biết rung lắc hai bầu ngực trắng nõn mà chịu đựng.
Khóc thút thít, khóc rấm rứt, rồi khi anh làm mạnh cô lại ngửa người hét lên.
Bất ngờ bị đâm vào chỗ nào đó, các ngón chân co lại, cầu xin anh: “Diên, Anh Kiên… đừng đâm chỗ đó…”
Nhà lầu không cách âm.
Cô luôn cố gắng kiềm chế tiếng kêu, nhưng vô ích, Chí Kiên làm cô rung cả giường, tiếng thở hổn hển gợi cảm của anh khiến cô muốn mất kiểm soát, muốn hét lớn theo.
Chí Kiên bịt miệng cô lại, nói: “Tiểu tiện ra đi.”
Dương vật cương cứng lại móc vào, đâm vào chỗ yếu mềm, Huyền Anh không ngừng kẹp chặt anh.
“Anh Kiên… đừng…”
Lắc đầu.
Dù thế nào cũng không chịu.
Nhưng không thể cưỡng lại sự kích thích của Chí Kiên, và lời dụ dỗ: “Ngoan nào, tiểu tiện ra sẽ dễ chịu hơn, giống như lúc nãy tiểu lên dương vật anh… ừm… đúng rồi, Nguyễn Nguyễn ngoan lắm.”
Một dòng nước nóng phun ra.
Huyền Anh khóc thút thít rã ra, kẹp lấy dương vật anh run rẩy, chân đặt lên vai anh, bị Chí Kiên nằm xuống liếm.
Lưỡi anh liếm sạch dịch nhờn cô vừa tiết ra.
Khi được bế vào phòng tắm, cô vẫn còn ngây ngất.
Cơ thể mềm nhũn, sức lực như bị hút cạn, đứng không vững, cổ họng khàn, không thốt nên lời.
Nước nóng dội lên người rất ấm áp.
Sau đó mệt mỏi cũng giảm đi nhiều, nhưng vẫn còn mệt.