Trước đây không có đứa trẻ nào thích cô, giờ thì hai đứa này lại rất thân thiết, gọi cô một cách thân mật “chị Tiểu Thư”.
“Chị Tiểu Thư là sinh viên đại học, sau này các con ngoan hơn, học theo chị nhé.”
Huyền Anh hơi ngại: “Tiểu Hoa và Đồng Đồng đã rất giỏi rồi. Không cần học tôi, chúng cũng có thể vào đại học.”
Lúc nhỏ cô không dám gọi người khác thân mật như vậy.
Hai đứa nhỏ này trước đây ở nhà bà ngoại, giờ về lại rất ồn ào, Lành nói bọn trẻ đang chuẩn bị bữa tối và ăn đêm, mời cô cùng đến ăn chung.
Tầm Phục đi mua rượu chưa về, nhà chỉ còn Hà Vân Phi và bạn gái đang giúp, còn hai người đàn ông trong bếp nấu ăn, tiếng ông Trương vọng ra, còn hỏi có phải Huyền Anh về không.
Không nghe thấy có Chí Kiên.
Huyền Anh nói: “Không cần đâu, tôi mới về, ra mồ hôi nhiều, lên trên tắm trước.”
“Không sao, tắm xong xuống cũng được,” Lành nói, “Nhân tiện gọi luôn Chí Kiên lên.”
Huyền Anh hỏi: “Anh Kiên cũng ở đây à?”
Lúc này Hà Vân Phi bắt được từ khóa “Anh Kiên”, trong phòng khách lớn tiếng đáp: “Có chứ! Anh Kiên luôn có mặt! Chỉ là tối qua uống nhiều rượu quá, hôm nay hình như sốt, nằm ở nhà nghỉ ngơi thôi!”
Thảo nào lúc nãy anh nói muốn gặp cô mà không lái xe đến đón.
Huyền Anh ừ một tiếng.
Về nhà tắm rửa sạch sẽ, thay áo thun trắng thoáng mát, rất dễ chịu, gió hành lang thổi qua, làm bay phần vạt áo cô.
Gõ cửa, không ai trả lời.
Gọi một tiếng Anh Kiên, hình như cũng không nghe thấy.
Huyền Anh tự mở cửa, mới thấy phòng khách thật sự yên tĩnh, Chí Kiên nằm trên sofa, thở đều. Chỉ có rèm cửa không kéo, ánh hoàng hôn chiếu rọi vào tạo thành vệt sáng lớn dưới chân sofa, suýt chút nữa chiếu thẳng vào mắt anh.
“Anh Kiên.” gọi một tiếng, không có đáp lại, Huyền Anh cẩn thận quỳ xuống trước mặt anh.
Nhìn kỹ, thật sự đẹp trai. Mắt là mắt, mũi là mũi, Huyền Anh bỗng cười vì cách miêu tả của mình, rồi mím môi, nhìn sang miệng anh.
Người ta nói môi mỏng thì không có tình nghĩa.
Chí Kiên thì không như vậy.
Môi anh hơi dày, nhưng rất đẹp, khi hôn cô mềm mại, khi liếm cô dưới đó cũng rất có cảm giác thịt, vuốt ve âm đạo, lưỡi thăm dò rồi thọc vào, mặt lưỡi ráp làm cô như lên tiên.
Đột nhiên, cô rất muốn hôn anh.
“Ừ… Anh Kiên…” Huyền Anh bám lấy anh, bộ ngực vừa tắm xong không mặc áo lót, đầu ti nhanh chóng cứng lên, cọ vào ngực anh, thấy chưa đủ, lại lấy tay anh, nằm lên người anh mà cọ xát.
Lưỡi cạy mở môi anh, như mèo liếm mút nhẹ nhàng. Cảm thấy mềm mại, kích thích, chân còn lại cô cưỡi lên người anh, ôm lấy anh mơn trớn.
Nhưng vẫn còn cảm giác như gãi ngứa ngoài da.
Huyền Anh định rút ra, thì tay anh nắm ngực cô bỗng siết chặt, ôm lấy eo cô đè cô xuống người.
---
“… Anh Kiên…”
Anh tỉnh rồi, mà là do cô đánh thức.
Chí Kiên nhắm mắt, như phát điên để lại dấu vết trên người cô.
Tai Huyền Anh bị anh ngậm trong miệng, cảm giác ẩm nóng liếm quanh, cô gần như phát điên, hơi thở nóng hổi không ngừng thổi vào tai, cô không chịu nổi hét lên: “Anh Kiên… ừ… đừng… đừng…”
Tư thế đó rất khiêu gợi.