Cô bị cái gọi là tình thân và cả cái gọi là tình yêu giam cầm, tránh không được, thoát không xong, không có ai hỏi cô có bằng lòng hay không, không có ai cho cô được tùy ý quyết định, làm theo lựa chọn của mình.
Cô bị ép đến ngộp thở. Áp lực của Mạnh Hiểu Duyệt đến từ lòng hư vinh và dã tâm của cô ấy, còn áp lực của cô đến từ bị cưỡng ép của mọi người, không thể đấu tranh chống lại hiện thực.
Cô nghĩ, hẳn là cô phải phá tan nhà giam vô hình này, thoát khỏi tất cả những người đè ép cô và cả những việc không liên quan đến mình.
Cô nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên chiếc đèn huỳnh quang trên trần nhà, ánh mắt dại ra, ngơ ngẩn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ban đêm, một mình cô đến quán cháo vịt cũ trên đường để ăn tối. Ngày mai sẽ có buổi biểu diễn chính thức, buổi tối mọi người còn đang thảo luận chuyện diễn tập, cô ăn không ngồi rồi, cũng chẳng có chuyện gì liên quan đến cô, cho nên rời khỏi văn phòng của đoàn kịch.
Bởi vì quán cháo vịt cũ cho nhiều nước canh, hơn nữa lại là quán ăn lâu đời nên khách đến cực đông, gần như là bàn nào cũng chật ních, cô đành phải ghép chung với bàn của ba người đàn ông.
Dường như ba người đều là cảnh sát, nghe thấy bọn họ đang thảo luận chuyện công việc, nhắc tới việc khám nghiệm tử thi, máu me be bét, một người trong đó nhìn thấy cô ngồi xuống thì ra hiệu cho những người khác im lặng, cả bàn lập tức im ắng không động tĩnh gì.
Cô lấy di động ra, rũ mắt xuống, ngăn cách tất cả mọi chuyện ở bên ngoài, hình thành một thế giới độc lập, tự cô lập bản thân mình ra khỏi mọi người.
Cho đến khi cô bị một người đàn ông ôm vào trong lồng ngực, ngã xuống mặt đất, vẫn còn mờ mịt không biết phải làm sao.
"Chạy mau!" Bên ngoài có người kêu lên, thét chói tai, tiếng bước chân dồn dập, tiếng bàn ghế quăng quật liên tục vang lên.
Cả người cô bị người đàn ông đè dưới thân, tầm mắt bị hạn chế.
Thân hình người đàn ông cao lớn khỏe khoắn, trên người còn có mùi mồ hôi nồng đậm và cả mùi hương thân thể anh, tạo thành hương vị đàn ông độc đáo.
Cô còn cảm nhận được vật cứng anh nắm trên tay đang để bên eo cô, cô đoán đó hẳn là súng. Anh cầm súng là đang ẩn nấp chờ thời cơ, chờ cơ hội để ra tay.
"Buông súng xuống, bình tĩnh lại, anh đừng xúc động, có chuyện gì đều có thể thương lượng." Cảnh sát ở bên ngoài không lấy súng ra, hai tay đặt ở trước ngực, lòng bàn tay hướng ra ngoài, tiến hành khuyên bảo nhẹ nhàng với người đàn ông trung niên đang cầm súng chĩa vào trán bà chủ quán.
"Đừng tới đây, tao bảo chúng mày không được tới đây!" Sắc mặt người đàn ông điên cuồng, tinh thần dường như có chút bất ổn.
"Đừng nhúc nhích." Người đàn ông đang đè nặng cô, thấp giọng ra lệnh cho cô.
Cô cũng không muốn động đậy, chỉ là không biết vì sao lại xui xẻo đến thế, đũng quần người đàn ông này đang kề sát giữa hai chân cô, quan trọng là bên trong cô không mặc quần lót nên chỉ muốn di chuyển thân thể một chút để tránh cho đũng quần anh không ma sát nơi đó.