⬅ Trước Tiếp ➡
Gì cơ? Tuy rằng là công việc làm thêm nhưng ban đầu cô cũng có phỏng vấn đàng hoàng, cô làm công việc này hơn một năm rồi, công việc vô cùng quen thuốc, chỉ dựa vào một câu nói của nữ giám đốc liền có thể sa thải cô?
Cô không tin đâu.
"Cô đừng có mà không tin, cậu tôi là giám đốc của thương xá này, tôi nói một câu thôi đã có thể khiến cô không thể làm tiếp được nữa, hôm nay cô không cần làm nữa, mau cút đi. Sau này cũng không cần đến nữa." Nữ giám đốc nói xong liền xoay người rời đi.
Chẳng lẽ là thật sao? Đến bây giờ cũng không ai thông báo cho cô biết? Cô vội vã đuổi đến sảnh rạp chiếu phim, phát hiện cô gái làm cùng với cô đang đứng cạnh chàng trai cô chưa từng gặp qua.
"Ty Ty, sao cậu lại đến đây, tớ còn cho rằng cậu nghỉ làm rồi."
Cô gái nhìn thấy cô, rõ ràng rất kinh ngạc, vì sáng nay cô ấy nghe nói Bạch Ty Ty nghỉ làm rồi, cũng không ngờ giờ vẫn gặp cô ở đây.
Nghe cô ấy nói thế, trong lòng Bạch Ty Ty chợt lạnh xuống. Hóa ra nhân vật nhỏ trong xã hội sẽ khó tồn tại như thế. Cô nhìn những con người quen thuộc, chỗ làm quen thuộc, rõ ràng biết mình không làm gì sai cả nhưng lại bị người ta sa thải, trong lòng cô cũng không buồn bã và tức giận.
Cũng đúng thôi, con kiến nào có tiếng nói chứ.
Đồng nghiệp nhìn thấy vẻ mặt của cô, cũng hiểu ra gì đó, cô ấy không xinh như Bạch Ty Ty, giám đốc sẽ không mỉa mai cô ấy nhưng cô ấy cũng từng nhìn thấy giám đốc châm chọc Bạch Ty Ty.
Nhớ đến chuyện mà mấy hôm trước mọi người đồn đãi, trong lòng cô ấy cũng đoán ra mười mươi.
"Ty Ty, cậu đừng buồn, công việc này cũng không kiếm được bao nhiêu, cũng rất vất vả, còn phải nhìn sắc mặt của người khác." Cô ấy an ủi.
"Không sao, tớ đi trước đây, chúc cậu sau này công việc thuận lợi." Cô không muốn nói gì cả, chỉ muốn mượn ngày cuối tuần để đi tìm việc.
"Ôi, Ty Ty, cậu đừng đi đã, tớ có chuyện muốn nói với cậu." Cô gái thấy giờ cũng không có việc gì nên kéo Bạch Ty Ty vào trong góc.
"Ty Ty, chỗ đó có một công việc làm thêm kiếm được nhiều tiền cũng không vất vả, cậu có muốn thử không."
Bạch Ty Ty nghe xong điều kiện này liền nghi ngờ nhìn cô, cô mất việc này rồi thật sự cần tìm việc khác, nhưng nếu như thật sự có công việc tốt như thế thì sao cô ấy không tự đi? Cô sợ nhất chính là người ta giới thiệu các công việc chẳng ra gì cho cô, tuy kiếm được nhiều tiền nhưng cũng rất nguy hiểm.
Cô đang muốn mở miệng từ chối nhưng cô gái nọ lại tranh lời nói trước, "Là thế này, mẹ tớ làm việc trong một công ty giúp việc nhà, được tính như công việc part time, quét dọn vệ sinh cho những căn hộ không có người ở hoặc là những người không có thời gian dọn dẹp nhà cửa, bà ấy cũng không làm nhiều lắm, một tuần cũng quét dọn vài lần, gần đây bà ấy nhận được một job mới, quét dọn cho một căn hộ chung cư cao cấp trong thành phố, một tuần hai lần, tiền công quét dọn một lần bằng tiền lương một tuần của tụi mình đấy. Nhưng mẹ tớ gần đây ngã bệnh, bị viêm ruột thừa phải phẫu thuật, có lẽ khoảng hai tháng, tớ cũng phải đi chăm sóc cho mẹ nên không có thời gian."

⬅ Trước Tiếp ➡