⬅ Trước Tiếp ➡
17.1: Bị cọ nhiệt độ
“Chỉ có tôi là chú ý tới trong trận bóng rổ, Ngụy Ưu nhìn thấy Dương Kỳ bị đối thủ cố ý đánh ngã, ánh mắt lo lắng nhìn Dương Kỳ, mặc dù cô ấy không nói ra, nhưng mà nhìn khẩu hình thì rõ ràng chính là từ ‘Cẩn thận’ đó nha!”
“Thiên tài và học bá, tại sao lại không thể ở cùng nhau a a a a a, ai đó nói cho ta biết đi!”
Vân Tưởng Tưởng cũng thật sự không nghĩ tới, thật rõ ràng là phần diễn của Tề Tiểu Nhiễm và Hứa Thần lại càng nhiều hơn, nhưng mà sau khi bộ phim điện ảnh được công chiếu, thì cô và Dịch Ngôn lại trở thành người được hot, cho tới khi mà cô xem xong bộ phim điện ảnh do chính mình đóng thì cô mới biết tại sao.
Bởi vì kỹ năng diễn xuất của cô rất tốt, mà so với một tờ giấy trắng như Ngụy San San và Phương Nam Uyên, thì một Dịch Ngôn đã có chút kinh nghiệm diễn xuất lại càng có sức hút hơn, toàn bộ bộ phim cũng không chỉnh sửa quá nhiều, nhưng mà cô và Dịch Ngô vẫn được giữ làm chủ đề chính.
Có thể nói là trong giai đoạn trước thì người xem đều bị Dương Kỳ và Ngụy Ưu ảnh hưởng, loại ảnh hưởng như vậy đạt tới cao trào khi mà Ngụy Ưu bị thương rồi bị điện giật chết, ngay cả mẹ của Vân Tưởng Tưởng, hai bác gái và cả thím tư cũng không nhịn được mà bật khóc, cả rạp chiếu phim cũng bắt đầu khóc lóc thảm thiết khi mà xem hình ảnh Dương Kỳ đứng ở dưới bóng đèn đường mờ ảo cố gắng đè nén tiếng khóc tuyệt vọng của bản thân.
Cũng không biết có phải là do kỹ thuật diễn xuất của Vân Tưởng Tưởng quá tốt hay không, ngay cả mấy người đàn ông như Vân Chí Bân cũng đỏ cả mắt.
Đã có một cái cao trào như vậy, thì cho dù là sau này có xuất hiện Tề Tiểu Nhiễm nhảy lầu, Hứa Thần giết người, lại xuất hiện một giáo viên mặt người dạ thú thì cũng sẽ không kích động người xem như vậy nữa, mọi người cùng lắm chỉ là nặng nề, đau khổ và tức giận.
Hình ảnh cuối cùng của bộ phim chính là hình ảnh mặt trời chiều ngả về tây, Dương Kỳ ôm khung ảnh của Ngụy Ưu, chậm rãi đi trong một mảnh trời chiều trên đồng ruộng, cô càng đi thì lại càng xa, bóng dáng lại càng lúc càng cô đơn, giống như là hoàng hôn, mà cũng giống như là những ngọn cỏ héo úa.
Màu sắc tươi sáng, một cô gái mười sáu mười bảy tuổi, một cái độ tuổi thanh xuân dạt dào như vậy, nhưng lại toát lên dáng vẻ già nua làm cho người ta cảm thấy giống như là cuộc sống của cô chỉ vừa mới bắt đầu, mà đã kết thúc rồi.
Lại khiến cho một đợt nước mắt khác rơi xuống.
Sau khi màn ảnh tối xuống, lại xuất hiện một dòng chữ: Hãy cho những đứa trẻ được yêu mến ---- Gửi tới cha mẹ.
Đèn trong rạp chiếu phim sáng lên, thì mới có người trong rạp lục tục lấy giấy lau mặt mà đứng lên rời đi. Những người đi xem phim này, bất kể là nam, nữ hay là học sinh, thì đều là vẻ mặt nặng nề bi thương.
Chỉ có Vân Tưởng Tưởng là giống như một người ngoài cuộc, cô rất bình thản.
‘Yêu mến’ bỗng chốc lại nổi lên như cồn, mặc dù là phòng vé không có đột ngột tăng vọt, nhưng mà lại rất ổn định, đầu năm mồng một chỉ có hai ngàn, đến mồng hai thì đã đột phá một triệu, mùng bồn thì đã đột phá lên tới hai triệu, thứ hạng trong tuần thì đã đứng ở thứ ba, vào buổi chiều thì có xu thế khá tốt, thứ sáu thì lượng tiêu thụ cũng khá là khả quan.
Trên mạng cũng có khá nhiều người bàn luận, đặc biệt là đối với các nhóm tuổi trẻ, học sinh đã trải qua trung học cay đắng và học sinh đang học trung học là kịch liệt nhất, danh tiếng đã càng lúc lại càng vượt xa, các công ty tuyên truyền bắt đầu cố gắng tuyên truyền hơn.
Vân Tưởng Tưởng bỗng chốc trở thành nữ thần trong lòng học sinh, rất nhanh thì thân phận của cô cũng đã bị công khai ra ngoài, hiện tại cô đang học ở trường nào, làm thế nào được gia nhập vào đoàn làm phim ‘Yêu mến’, đều được đưa ra ngoài.
Bất chợt lại xuất hiện một cái đề tài về học bá Dương Kỳ, lại càng khiến cho Vân Tưởng Tưởng được đẩy lên chỗ cao hơn. Vui vẻ nhất thì chắc chắn là bên phía trường học, một đợt tuyên truyền cho trường học này, chắc chắn là còn vượt xa cả dự tính của họ.
Số lượng Fan trong Weibo của cô càng ngày lại càng lớn mạnh hơn, bên dưới đa phần là thán phục kỹ năng diễn xuất của cô, kinh ngạc trước vẻ đẹp thịnh thế mỹ nhan của cô, thậm chí là còn có lăn lộn đòi cô bạo ảnh.
⬅ Trước Tiếp ➡