14.2: Diễn viên thực thụ.
Ông cũng biết ích kỷ chứ bởi vì chính cô con gái thông minh và ngoan hiền ấy của ông là người phải chịu đựng những khổ cực như vậy. Đứa nhỏ ấy cũng không phải là con trai. Nếu đổi lại là Vân Lâm, ông có thể rất lo lắng nhưng cũng sẽ bằng lòng, nhưng đây lại là đứa con gái mà ông luôn nâng niu trong lòng bàn tay.
“Tưởng Tưởng, bộ phim này...”
Trở lại khách sạn, Vân Chí Bân cố tình đi đến phòng con gái mình để thuyết phục nó từ bỏ.
“Cha ơi, con biết cha cảm thấy xót cho con, nhưng con thật sự thích kịch bản này.” Ánh mắt Vân Tưởng Tưởng đầy kiên định: “Cha à, cha có biết không, con thực tình rất biết ơn vì đã trông thấy địa điểm quay ngày hôm nay và hiểu được tình trạng của người dân địa phương. Con rất cảm ơn Chúa vì đã cho con được sinh ra trong gia đình mình và trở thành con của mẹ và cha. Nhưng vẫn còn nhiều trẻ em sống trong một môi trường khắc nghiệt và gian nan như vậy trên thế giới. Một mình chúng ta chẳng thay đổi được bao nhiêu cả, vậy nên chúng ta chỉ có thể cho nhiều người biết và khiến họ quan tâm hơn. Con cũng muốn nhiều đứa trẻ lớn lên trong cơm no áo ấm như con học được cách trân trọng mọi thứ. Cha ơi, đây là một bộ phim rất ý nghĩa.”
Vân Chí Bân đỏ cả vành mắt vì những lời nói của con gái mình. Ông chạm vào khuôn mặt nghịch ngợm hoạt bát của con gái mình, đứa trẻ đã biết cái gì là thầm lặng, biết cái gì là kinh nghiệm, thậm chí còn thay đổi tâm cảnh của hai đứa trẻ khác. Vân Chí Bân cũng biết, có rất nhiều trẻ em đang cần những thay đổi như vậy.
Nhưng bộ phim này thực sự còn khủng khiếp hơn những bộ phim phiêu lưu hay chiến tranh, đặc biệt là Hàn Tĩnh yêu cầu tất cả các cảnh quay phải được quay trực tiếp, miễn là Vân Chí Bân nhắm mắt lại, tâm trí ông lại hiện lên vách đá bị mây mù bao quanh, một con đường toàn là sỏi và đá chỉ có thể đi bằng một chân. Ông cảm thấy nếu con gái ông làm phim này, ông sẽ chẳng tài nào ngủ ngon được.
“Cha đừng lo cho con.” Vân Tưởng Tượng biết mối quan tâm của Vân Chí Bân, cô nắm lấy tay Vân Chí Bân, “Cha ơi, con đi leo núi đều có dây treo để bảo đảm an toàn hết. Đoàn làm phim không chắc chắn thì làm sao dám lộn xộn được ạ? Ai mà chẳng muốn giữ mạng mình chứ? Cha ơi, cho con một chút tin tưởng đi.”
“Không thể cho mẹ con biết đó.” Vân Chí Bân cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Vân Tưởng Tưởng cũng rất vui vì Tô Tú Linh đang mang thai cho nên không thể theo dõi cô. Nếu không, Tô Tú Linh mà thấy cảnh này, chỉ sợ bà sẽ phát điên lên thôi, bà thà để con gái ghét mình còn hơn là để Văn Tưởng Tưởng đi đóng phim. Vân Chí Bân dù sao cũng là đàn ông, nên sẽ kiên quyết hơn một chút. Tuy nhiên, Hàn Tĩnh yêu cầu cô phải gầy đi một chút, nhưng cô lại không dám nói cho Vân Chí Bân biết.
Thuyết phục được Vân Chí Bân, cô ngay lập tức đàm phán hợp đồng với Hàn Tịch. Vân Tưởng Tưởng thấy Vân Chí Bân có vẻ thích hợp làm người đại diện của cô.
Hàn Tĩnh rất hào phóng. Bà ấy đã trực tiếp cho cô trước 10 triệu cho bộ phim này, hoàn toàn khiến Vân Chí Bân choáng váng.
Là mười triệu đấy, ngay cả khi là trong ngành giải trí thì mức giá này chỉ dành cho các ngôi sao điện ảnh hạng hai thôi. Ban đầu Vân Tưởng Tưởng nghĩ là cô chỉ có thể lấy được hai hoặc ba triệu trước, sau đó trả một hoặc hai triệu sau cũng được, nhưng cô không ngờ là đằng này mình lại được trả tận 6,8 triệu sau!
“Thầy Vân, khi quay bộ phim, chắc ông cũng thấy được những khó khăn, chu kỳ quay lại còn kéo dài nữa, Tưởng Tưởng phải chịu nhiều khổ cực lắm. Mặc dù Tưởng Tưởng là người mới, nhưng em ấy là nhân vật chính trong bộ phim này, nên tổng số tiền đầu tư của tôi là hơn 20 triệu.” Hàn Tĩnh giải thích với Vân Chí Bân.
Đây là lý do để thuyết phục Vân Chí Bân, sau đó quay đầu, Hàn Tĩnh nói với Vân Tưởng Tưởng: “Sau này em ký với một công ty môi giới, giá trị của em sẽ khác. Vì em muốn đi con đường này, vậy nên, chịu hy vọng em sẽ đi lâu hơn và em hoàn toàn xứng đáng!”