12.2: “Giấc mộng đại học”
Bộ phim kể về câu chuyện Hạ Hồng ở một vùng núi hẻo lánh đi tìm con đường đến cái chữ.
Trong nhà Hạ Hồng có rất nhiều người, cô là con gái thứ tư trong gia đình, trên cô có ba người chị, cha mẹ mong ước sinh được một cậu con trai nhưng không thể thực hiện được, vì thế cô và mẹ cô trở thành tội đồ trong nhà, hai mẹ con luôn sống một cách cẩn thận, cô có một người bác cả rất lương thiện, bác cả luôn lấy lý do chăm sóc con trai, để Hạ Hồng đến nhà mình ăn cơm, đi học cùng con trai mình.
Trường học cách nhà họ rất xa, phải đi qua một ngọn núi, đi hơn 10km đường bộ, qua hẻm núi, rồi men theo con đường nhỏ giữa vách núi, ngẩng đầu lên nhìn cũng không thấy được đỉnh núi; cúi đầu nhìn xuống không thấy đáy, chỉ thấy sườn núi có sương khói mờ ảo, chỉ nghe thấy âm thanh con sông chảy dưới đáy vách núi, đứng ở giữa chỗ đó, chân và bụng đều run rẩy.
Nhưng cơ hội được học thật sự rất khó có được, cô rất trân trọng nó. Mùa hè lúc đi trên đường, ánh mặt trời nóng rát chiếu xuống, cảm thấy chân của mình giống như miếng thịt trên vỉ nướng, mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, gió tuyết thổi khuôn mặt cô đến đỏ bừng. Sốt cao gần 40 độ, nhìn người đều là những bóng hình mờ ảo, nhưng vẫn bò đến trường học, chỉ sợ mình bị học chậm so với các bạn.
Trong nhà không cho cô tiền ăn, số tiền mà bác cả đưa tất nhiên bị em họ cướp đo, cô thường xuyên đói cả một ngày, lúc thảm nhất đói đến co rút dạ dày, mỗi lần đi qua cổng lớn trường học đều nhìn thấy sạp bánh bao, cô mong ước hơn ai khác, dừng lại ở đó rất lâu rất lâu chỉ để ngửi mùi thơm đó nhiều hơn, cô lớn như vậy rồi nhưng chưa bao giờ được ăn bánh bao thịt.
Trong trường phải làm hai phần bài tập, phải chịu sự bắt nạt của em họ, chỉ sợ nó không vui liền cắt đứt con đường học tập của mình.
Thầy giáo thường nói chỉ cần đỗ đại hokc có thể thay đổi được vận mệnh của mình, Hạ Hồng khát vọng được học đại học ơn bất cứ ai khác, thay đổi cuộc sống của mình! Sự nỗ lực của cô khiến cho thành tích học tập tuy không phải xuất sắc, nhưng cũng đứng đầu, thành tích thi cử còn khiến bác cả mấy lần bất mãn với em họ.
Điều đó cũng dẫn đến việc em họ ngày càng hận cô, năm lần bảy lượt làm khó cô, cô nợ ân tình của bác cả, không thể cáo trạng cũng không dám cáo trạng, em họ thậm chí còn đưa cả bạn học của mình đến bắt nạt cô, bị mẹ Hạ Hồng bắt gặp, cầu xin tha mạng, mẹ khuyên cô đừng học nữa, bọn họ là ổ gà, không thể trở thành phượng hoàng được.
Đã đến 16 tuổi có thể gả đi, an phận gả đi, cô học xong cấp 3 có thể gả cho một người tốt, không cần sống cuộc sống giống mẹ mình nữa, nhưng Hạ Hồng vẫn cắn răng muốn học đại học.
Em họ càng ngày càng quá đáng, có lẽ chuyện lần trước bị mẹ Hạ Hồng bắt gặp, nó không dám làm nữa. Mà thay đổi cách thức, nó biết Hạ Hồng chỉ có một chiếc quần để mặc, liền cố tình cắt một lỗ to, Hạ Hồng cắn răng trốn trong chăn khâu lại, trước đây nó chỉ cướp Hạ Hồng một bữa cơm, bây giờ cướp toàn bộ.
Hạ Hồng buổi sáng chỉ có thể dậy thật sớm, cô học được cách tìm thức ăn trong rừng, quả dại, rau dại, rễ cây có thể ăn được, cái gì có thể ăn no được liền ăn, thậm chí còn mang đến trường ăn vụng sau lưng người khác, thứ sáu được tan học sớm, cô sẽ mạo hiểm đi bắt cá, rồi ăn ngấu nghiến ở trong rừng.
Nếm được mùi vị của cá, cho dù không có bất cứ dầu mỡ nào, cô cũng say đắm trong đó, dưới chân núi có một con sông, cô nghĩ cách bắt thủy sản trong sông để ăn, cô cảm thấy cuộc sống của mình thật có ý nghĩa.
Cuối cùng cô thi đỗ đại học, điều này làm cả thôn chấn động.
Cha mẹ cô, bà nội, bác cả đều vui thay cô, lần đầu tiên biết đến sự tồn tại của cô, mọi nhà trong núi đều đồng ý góp tiền cho cô, thầy giáo biết cô khó khăn, trường học cũng cho một khoản hỗ trợ, chuẩn bị giúp cô làm thủ tục nộp học phí.
Học phí được giải quyết, trên mặt mọi người đều được nhuộm lên một ánh sáng màu vàng.
Ngày thầy giáo làm thủ tục nộp tiền cho cô, cả nhà cô đều lên huyện, bác cả hỏi Hạ Hồng, cô có thứ gì đặc biệt muốn ăn hay không, chuẩn bị khao cô một bữa.
Cô muốn ăn bánh bao, muốn ăn rất lâu rất lâu rồi.
Thế là cả nhà họ đến cửa hàng bánh bao, lồng bánh bao được đưa lên đầu tiên, Hạ Hồng không chờ được gắp từng cái từng cái một cho vào miệng, thầy giáo đang định nhắc nhở mọi người nước canh rất nóng liền nhìn thấy cô giống như không có tri giác gì ăn ngấu nghiến.
Cha của Hạ Hồng cũng ăn theo, kết quả vừa ăn một miếng lưỡi liền bị bỏng, ông ta tức giận, cho Hạ Hồng một bạt tai.
Chính vì cái bạt tai này, đã kết thúc tính mạng của Hạ Hồng.
Cổ của cô bị đáng vẹo đi, lúc đưa đến bệnh viện, khắp cơ thể toàn là ký sinh trùng, đó là vì để lấp đầy bụng mình, cô không bỏ muối, không nấu chín, vụng ăn những sinh vật trong sông.
Đối với một vài người, đại học vĩnh viễn là một giấc mơ xa vời.