⬅ Trước Tiếp ➡
Cuộc gọi đến đương nhiên là của Thang Mễ, con gái của dì Thang, bạn thân nhất của An Noãn Noãn.
“Thang Mễ?”
Thang Mễ ở đầu dây bên kia gần như gào thét: “Noãn Noãn, bây giờ cậu đang ở đâu? Cậu ở đâu gặp được đối tượng xem mắt đấy?”
 
 
Trả lại giấy chứng nhận kết hôn!
An Noãn Noãn nhíu mày: “Chính là, chính là ở quán cà phê Điêu Khắc Thời Gian. Sao vậy?”
Vì cường độ âm thanh của Thang Mễ đã muốn dùng hết toàn lực để gầm lên nên âm thanh vọng ra ngoài hoàn toàn lọt vào trong tai Cố Bắc Thần. Khoé môi anh cong lên mê người. Hai tay anh khoanh lại trước ngực. Dáng vẻ ngồi xuống chờ đợi sau khi chân tướng bị vạch trần thì cô gái trước mặt sẽ có phản ứng như thế nào.
“Khốn kiếp...” Thang Mễ buông ra một câu thô tục: “Vậy cậu nói cho mình biết. Cậu có còn ở quán cà phê không? Bà cô ơi, cậu có chắc chắn người cậu gặp mặt là Trương Bân không?”
An Noãn Noãn bị tiếng gào thét đầy kinh hoảng của Thang Mễ dọa sợ rồi. Cô quay đầu nhìn Cố Bắc Thần. Người đó khoanh tay trước ngực, đang dựa lưng vào sô pha thản nhiên nhìn cô. Trong khoé môi và khoé mắt dường như có thứ gì đó. Giống như  là vui thích!
An Noãn Noãn cắn môi dưới: “Thang Mễ, rốt cuộc là sao vậy? Cậu đừng kích động. Từ từ nói, nói rõ một chút cho mình.”
“Con mẹ nó. Mình có thể không kích động được sao? Mình...” Sau khi Thang Mễ mắng An Noãn Noãn xong, cô ấy nói lại chuyện cái thang máy của toà nhà nơi có quán cà phê Điêu Khắc Thời Gian đó bị hỏng. Sau đó cô ấy tức giận nói: “Người đàn ông xem mắt với cậu, Trương Bân cũng bị kẹt ở trong thang máy tới giờ mới ra ngoài.”
An Noãn Noãn hoàn toàn hiểu rõ vì sao Thang Mễ lại kích động rồi. Cô không thể tiếp thu cô ấy chửi như tát nước được nữa. “Cậu chờ chút.”
An Noãn Noãn tắt máy xong thì hùng hổ bước vào nhà. Vì chênh lệch chiều cao, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh tên là gì? Mau lấy giấy chứng nhận kết hôn đó cho tôi xem chút.”
Độ cong trên khoé môi Cố Bắc Thần càng lúc càng hoàn mỹ. Anh lấy cái cặp trên bàn trà qua rồi mở ra, đưa hai quyển sổ màu đỏ tươi qua cho cô: “Cho cô.”
An Noãn Noãn gần như là cướp hai quyển sổ đó lại rồi mở ra. Hai người trong ảnh quả thực là cô và người đàn ông trước mặt. Nhưng trong mục tên của bên nam, họ tên sao lại là Cố, Bắc, Thần chứ?
An Noãn Noãn trong lòng đang rất hỗn loạn vẫn phải tự nói với bản thân phải bình tĩnh, bình tĩnh, rồi bình tĩnh. Nhưng lúc cô mở miệng hỏi thì vẫn không được bình tĩnh như vậy. Đôi mắt trắng đen rõ ràng trừng lên với Cố Bắc Thần ở trước mặt: “Ngài Cố, làm phiền ngài giải thích với tôi một chút được không?”
Cố Bắc Thần nhíu mày. Hai tay anh vẫn khoanh trước ngực như cũ. Anh từ trên cao nhìn xuống cô. Giọng nói vừa trầm thấp vừa ấm áp hạ xuống đỉnh đầu của cô: “Hình như cô hiểu nhầm một chuyện rồi. Rõ ràng là cô đưa ra yêu cầu đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn với tôi mà, bà Cố.”
Nội tâm của An Noãn Noãn sụp đổ. Nhưng vẻ bề ngoài của cô lại vô cùng bình tĩnh. Đôi mắt trong veo của cô trong chốc lát trở lên hung hăng nhìn Cố Bắc Thần: “Nhưng mà, ngài Cố, cái đó, có hiểu lầm rồi. Sao anh không nhắc nhở tôi là anh không phải là thầy Trương?”
“À?” Hai hàng lông mày kiếm của Cố Bắc Trần nheo lại: “Vấn đề là cô không hề cho tôi cơ hội nha!.” Anh còn kéo theo chữ nha?
“...” Miệng của An Noãn Noãn hơi mở ra rồi cô cứ như vậy nhìn người đàn ông trước mặt. Vẻ mặt của cô giống như là đang suy nghĩ và hồi tưởng lại. Cô chưa hỏi anh họ gì tên gì sao? Lời mở đầu cô nói như thế nào nhỉ? Một người phụ nữ nào đó đang cố gắng vật lộn trong một đống vấn đề rối rắm.
Biết ngay mà, đã nói là nóng vội thì không  làm được việc gì ra hồn mà.
Bây giờ cô gây ra một sự hiểu lầm lớn như thế. Chuyện này muốn cô giải quyết như thế nào đây? Cô có thể đăng status lên mạng cầu cứu không? Cô sẽ không bị người ta cười thối mũi chứ?
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau. An Noãn Noãn hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí hỏi Cố Bắc Thần: “Vậy bây giờ phiền ngài có thể cùng tôi đi trả giấy chứng nhận kết hôn hay không?”
“Không thể.” Ngược lại Cố Bắc Thần trả lời rất dứt khoát
An Noãn Noãn: “Vì sao chứ? Quyển sổ này chỉ là một sự hiểu lầm, hiểu lầm, hiểu lầm rất lớn...” An Noãn Noãn sốt ruột đi đi lại lại trước mặt Cố Bắc Thần, muốn khóc.
Nhìn kỹ xem cháu là ai
Cố Bắc Thần nghiêm túc nhìn An Noãn Noãn: “Bởi vì chúng ta là quân hôn cho nên chứng nhận kết hôn này là trọn đời, không trả lại được.”
“Cái gì?” An Noãn Noãn một lần nữa trợn tròn đôi mắt mèo vô hình có sức hút với người khác giới. Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mấp máy. Cuối cùng cô nản lòng, quay người cầm lấy giấy chứng nhận kết hôn cẩn thận xem kỹ lại một lượt. “Anh, anh nói dối. Ở đây có chỗ nào viết anh là quân nhân? Anh, anh rốt cuộc đã làm gì chứ?”
Lúc này Cố Bắc Thần mới mở cặp ra rồi lấy tất cả giấy tờ chứng nhận và giấy xin phê duyệt kết hôn ra đưa cho cô: “Mời bà Cố đọc cẩn thận điều lệ quân hôn.”
Cố Bắc Thần đặc biệt nhấn mạnh là liên quan đến quy định quân hôn của luật hôn nhân. Điều luật thứ 32 trong dày chi chít tổng cộng là hai trang giấy lớn. An Noãn Noãn tức giận tới mức đỏ bừng cả mặt. Cô nhìn về phía Cố Bắc Thần: “Nhiều như vậy tôi phải xem tới lúc nào? Anh cứ nói thẳng với tôi đi. Làm thế nào mới có thể trả lại hai cái chứng nhận kết hôn này được? Tôi còn có việc gấp nữa.”
Cố Bắc Thần hơi nhíu mày: “Cô chỉ cần xem điều thứ 32 là được.”
An Noãn Noãn nhanh chóng nhìn lướt qua. Trước mắt cô tối sầm lại. Quá xúc động quả nhiên là ma quỷ mà!
Giấy chứng nhận kết hôn này làm sao có thể trả lại dễ dàng được? Bây giờ, Cô đều xuất hiện suy nghĩ muốn tự giết chết chính mình luôn.
Cố Bắc Thần liếc qua ánh mắt tràn đầy thù hận của An Noãn Noãn: “Thầy Trương đó, cô cũng chưa từng gặp mặt. Cả hai chúng ta tốt xấu gì thì cũng từng gặp mặt rồi.” Anh nói vậy rồi thu dọn lại tất cả giấy chứng nhận và bảng biểu.
An Noãn Noãn u oán nhìn Cố Bắc Thần: “Nhưng mà...”
Cố Bắc Thần nhìn cô một cái. Chỉ là một cái liếc như vậy thôi nhưng lại khiến cho An Noãn Noãn phải im bặt không thốt nên lời nói còn chưa nói xong.
“Muốn tham quan nhà chút sao?” Cố Bắc Thần hỏi.
An Noãn Noãn xua tay: “Không cần.”
Cố Bắc Thần cau mày: “Vậy bây giờ có thể đi tới bệnh viện thăm bà ngoại của cô được rồi đúng không?”
Ngoài mặt An Noãn Noãn bình thản nhìn Cố Bắc Thần nhưng trong lòng cô thì lại bất ổn. Bây giờ cô có còn cần dẫn người này tới gặp bà ngoại nữa không? Đúng là não bị hỏng thật rồi.
Nhìn thấy An Noãn Noãn trở nên do dự, Cố Bắc Thần hỏi cô bà cô bị bệnh gì. An Noãn Noãn nói là nhồi máu não, trên người còn có một khối u lành tính lúc nhẹ lúc nặng. Lần này bà bị bệnh có vẻ nghiêm trọng hơn.
An Noãn Noãn vừa mới dứt lời thì Cố Bắc Thần nói: “Cho nên cô mới nóng lòng gả đi như thế?”
An Noãn Noãn đột nhiên quay người lại nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Cố Bắc Thần. Một lúc lâu sau, cô mới gật đầu: “Xem như là vậy đi.”
Lúc này, Thang Mễ lại gọi tới. An Noãn Noãn vội vã tắt máy rồi nhanh chóng gửi tin nhắn cho Thang Mễ. Nội dung tin nhắn là: “Thang Mễ, làm phiền cậu nói với người đàn ông xem mắt là anh ta tới trễ rồi. Những cái khác thì một lát nữa mình sẽ từ từ giải thích với cậu. Bye, không nói nữa.”
Cố Bắc Thần lại nhắc nhở An Noãn Noãn: “Đi mua chút đồ dinh dưỡng cho bà trước đã.”
Hôm nay cuộc hôn nhân bất chợt này tám phần là đã phá hư não của An Noãn Noãn. Cô chậm chạp vài giây mới trả lời lại câu nói của Cố Bắc Thần: “Ừ. Được thôi.”
Trong phòng bệnh của bệnh viện bậc nhất Hải Thành.
Trạng thái của bà ngoại nhìn qua có vẻ khá là tốt rồi. Duy nhất điều không thể thay đổi được sự thật là việc bà ngày càng gầy yếu già nua đi. Khuôn mặt già yếu của bà không có tí huyết sắc nào, nếp nhăn ngày càng sâu, mái tóc trắng xoá.
Lúc bà nhìn thấy Cố Bắc Thần ở sau lưng An Noãn Noãn thì con ngươi đột nhiên sáng ngời. Bà đánh giá Cố Bắc Thần từ trên xuống dưới một lát rồi nhìn qua An Noãn Noãn: “Noãn Noãn, cậu đây là? Sao nhìn quen mặt quá?.”
Không đợi An Noãn Noãn nói chuyện, Cố Bắc Thần tiến lên phía trước, anh bước lại gần nhìn bà: “Bà, bà nhìn kỹ xem cháu là ai?”
Bà nhìn ngắm Cố Bắc Thần một lát, sờ tay với lấy cái kính lão đeo lên. Một lúc lâu sau, giọng nói của bà trở lên kích động, run rẩy: “Cậu là... cậu, cả,... nhà họ Cố!”
 
⬅ Trước Tiếp ➡