⬅ Trước Tiếp ➡
Lê Thư Hòa cười tự giễu, không buồn trả lời câu hỏi của Tống Kỳ Niên, chỉ nói "Tống Kỳ Niên, tôi muốn đưa Trần Bối Bối đi phá cái thai trong bụng cô ta ngay bây giờ.
Anh muốn cản không?" Tối qua, hai người chia tay trong không khí căng thẳng.
Sáng sớm hôm sau, Lê Thư Hòa đã nhận được điện thoại của Tôn Mã, nói rằng nhìn thấy Tống Kỳ Niên dẫn Trần Bối Bối đến khoa sản bệnh viện khám thai.
Chồng mình lại dẫn người phụ nữ khác đi khám thai, nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi của Lê Thư Hòa sẽ để đâụ
"Không... không được, anh Niên, không thể... " "I Trần Bối Bối hoảng hốt nắm lấy vạt áo của Tống Kỳ Niên, như thể đang bấu víu vào cọng rơm cuối cùng giữa dòng nước xoáy.
Nhưng Tống Kỳ Niên không lên tiếng, anh chỉ nhìn vào mắt Lê Thư Hòa.
"Anh Niên... " Trần Bối Bối sợ hãi vô cùng, ôm chặt cánh tay Tống Kỳ Niên cầu xin "Em muốn giữ lại đứa bé, anh Niên, hãy giúp em " "Câm miệng " Ngay sau đó, Lê Thư Hòa giơ tay, tát một cái vào mặt Trần Bối Bối.
"Chát " Một tiếng vang lên, trên má Trần Bối Bối lập tức hiện ra dấu tay đỏ.
"Trần Bối Bối, ở đây chưa đến lượt cô nói chuyện " "Vậy sao? Ở đây có đến lượt tôi nói chuyện không?" Giọng của một người phụ nữ khác vang lên, từ giọng điệu có thể nghe ra người phụ nữ này có thân phận đặc biệt, khi thấy người đến, trang phục trên người bà tuy giản dị nhưng người sành sỏi có thể nhận ra ngay, quần áo trên người bà đều là hàng đặt riêng.
"Me"?
"Cô... " Vừa thấy Triệu Hiểu Viên, Trần Bối Bối như nhìn thế chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Cô ta lập tức lao tới ôn, chặt lấy bà, nước mắt tức thì tuôn như suối.
Dáng vẻ hoa lê đẫm mưa ấy, hỏi có người đàn ông nào nhìn mà không xót lòng? Chả trách tảng đá cứng nhắc như Tống Kỳ Niên lại bị cô ta làm cho mềm lòng, Lê Thư Hòa tự nhận mình không thể giả tạo đến mức đó.
"Bối Bối đừng sợ, cô sẽ đòi lại công bằng cho cháụ
" "Mẹ, mẹ đừng gây thêm rắc rối nữa.
" Tống Kỳ Niên nhíu mày.
Đối với người mẹ này, có những lúc anh cũng thật sự bó tay.
"A Niên, nếu mẹ không đến, chẳng lẽ con cứ để mặc người phụ nữ này bắt nạt Bối Bối? Ngày thường thì thôi cũng đành Nhưng giờ Bối Bối đang mang thai con của con, là máu mủ nhà họ Tống, mà con vẫn để cô ta làm loạn thế à?" Vừa nhắc đến "máu mủ nhà họ Tống", Trần Bối Bối lập tức cúi gằm đầu xuống.
Tống Kỳ Niên liếc nhìn Trần Bối Bối, không giải thích gì, chỉ nói "Chuyện này con tự giải quyết được.

⬅ Trước Tiếp ➡