⬅ Trước Tiếp ➡
Trên ghế rồng có hai thân ảnh đang ngồi, hoàng thượng cùng hoàng hậu ngồi trên đó nhìn bốn người đang tiến vào
Trầm An Nghi đi sau lưng phụ thân vừa vào tới chính điện nàng đã nâng hai tay ngang mặt quỳ xuống cúi đầu hộ
" thần nữ tham kiến hoàng thượng hoàng hậu thiên tuế thiên thiên tuế "
Từ phía trên truyền đến âm thanh gấp gáp của hoàng hậu
" mọi người mau đứng lên, người trong nhà sao phải quy củ như vậy chứ "
"Mi Mi đâu, đến đây cho cô cô nhìn con nào "
"vâng ạ"
Giọng nói ngọt ngào từ sau lưng Trầm Thượng Thư vang lên, sau đó là một nữ tử bước ra, làn váy nhẹ nhàng lay động, tóc búi kiểu Triều Vân hương kế điểm xuyến bởi một cây trâm rũ xuống trên búi tóc , cả người nàng toát lên khí chất nhã nhặn ,quý khí
Hoàng hậu khi nhìn thấy nàng trong mắt không kìm được xẹt qua tia kinh diễm, trên môi nở nụ cười rực rỡ, thấy người đến gần liền kéo tay nàng ngồi xuống cạnh mình
Hai mắt nhìn Trầm An Nghi từ trên xuống dưới vô cùng tỉ mỉ
Trầm An Nghi bật cười, chu môi nũng nịu với bà
"cô cô con đẹp không..."
Hoàng hậu cũng bật cười, ôm lấy vai nàng
" đẹp lắm, Mi Mi của ta lớn lên thật xinh đẹp"
Trầm phu nhân cũng mỉm cười, đứa nữ nhi này của bà rất thích ai khen nó xinh đẹp
Hoàng hậu lại nhìn về phía Trầm Dữ khen ngợi
"Dữ ca nhi trưởng thành thật rồi"
Trầm Dữ mỉm cười đáp
" mấy năm không gặp cô cô càng ngày càng xinh đẹp ra "
" đứa nhỏ này, miệng thật ngọt"
Lúc này thái giám bên ngoài hô to
" thái tử đến "
Khuôn mặt xinh đẹp của Trầm An Nghi trở nên căng thẳng nàng đứng dậy sang một bên, đầu hơi cúi xuống
Cung Sâm từ bên ngoài đi vào, sau khi hành lễ xong hết hắn mới nhìn về phía nữ tử đang cúi đầu đứng bên cạnh mẫu thân mình
"biểu muội "
Trầm An Nghi biết Cung Sâm đang gọi mình, nàng nhẹ nhàng vâng một tiếng nhỏ xíu
Giọng nói của nàng như làn nước mát xoa dịu trái tim đang nóng như lửa của Cung Sâm nhưng cũng giống như một mòi lửa càng đốt cháy nó
Giọng hắn trầm đi rất nhiều
" sao muội không dám nhìn mặt ta"
Trầm An Nghi hơi sợ hãi, giọng nói của hắn thật lạnh lẽo
"muội.. không có ạ"
"Ngẩng đầu lên"
Cung Sâm không quan tâm ở đây có ai, hắn nhìn chằm chằm vào nàng ra lệnh
Phu thê Trầm gia đứng bên dưới cũng lo lắng cho nàng Trầm Dữ muốn tiến lên bảo vệ muội muội nhưng đã bị phụ thân ngăn lại
Trầm An Nghi nắm chặt tay, từ từ ngẩng mặt lên, gương mặt xinh đẹp giờ đây có chút không tự nhiên
Cung Sâm đứng đó cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt nàng, xung quanh không một tiếng động
Thời gian tích tắt trôi qua, Trầm An Nghi run rẩy nắm chặt lấy khăn đầu ngón tay cũng trắng bệch
Hắn... hắn thật đáng sợ
⬅ Trước Tiếp ➡