⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Ấu Âm thê lương thở dài, quyết định vẫn nên chờ đến lúc vãn người.
Cô đứng dựa bên một cây cột vắng vẻ, nhưng chưa tới vài phút, cô đột nhiên mở to mắt, nhìn thấy chiếc vali đen to bị nhấc ra khỏi băng chuyền, bất kể là kích cỡ, vị trí quai nắm, toàn bộ đều giống hệt chiếc của cô.
Người đàn ông vừa nghe điện thoại vừa thản nhiên kéo vali rời đi.
Tần Ấu Âm đổ mồ hôi nhễ nhại, không quan tâm quá nhiều đến thế, mặt mũi thất thần chạy qua bên đó, đi theo sau nhìn thật kỹ. Dưới đáy vali có dán sticker con lợn, xác định không nhầm, chắc chắn là vali của cô.
Cô ngập ngừng kéo lại tay nắm, người đàn ông đang dùng sức nói chuyện điện thoại, hoàn toàn không rảnh để chú ý đến cô, bước chân vội vàng tiến lên.
“Tiên sinh…” Cô khẩn trương mở lời, thấy người kia vẫn một mực phớt lờ, chỉ có thể nỗ lực chạy theo. Đổi một cách khác, giọng nói run lên “Chú ơi, vali này là của cháụ”
Cùng với một người đàn ông xa lạ có vóc dáng cường tráng tranh giành đồ, là điều mà trước kia Tần Ấu Âm còn không dám nghĩ tới.
Nhưng bây giờ, không thể không làm.
Cô kìm nén sự khẩn trương, lại nói “Chú lấy nhầm rồi…”
Ánh mắt người đàn ông chuyển đến thân ảnh của cô, đúng lúc đầu dây bên kia điện thoại ồn ào cực điểm, hắn ta hung hăng cúp máy, giật mạnh lại tay cầm vali. Tay cô gái nhỏ vẫn đang đặt bên trên, đột nhiên bị lực mạnh tác động, loạng choạng suýt ngã.
“Cô dám lén lén lút lút trong sân bay? Có phải lấy trộm đồ từ trong vali của tôi Nói ”
Sắc mặt Tần Ấu Âm tái nhợt không còn một giọt máu “Không phải, đây vốn dĩ là vali của cháu…”
“Cái gì mà của cô ” Người đàn ông mất kiên nhẫn, cao giọng chửi bới, sau đó đẩy Tần Ấu Âm ra.
Người qua kẻ lại từ từ dừng bước chân, có người thấy chuyện hay còn mở camera.
Bờ môi Tần Ấu Âm cắn chặt, đối mặt với hành động mang tính đả kính quen thuộc, toàn bộ những lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng, cả người rùng mình, theo thói quen ngồi xổm xuống cuộn tròn người, lấy tay che đầụ
Nhưng một cánh tay xuất hiện, đột ngột bắt lấy sức lực người đàn ông đang chuẩn bị phủ xuống đầu cô, mạnh mẽ đẩy ra saụ
“Con mẹ nó mù à, không thấy hù doạ trẻ con rồi sao?”
From An An
1. Hello, tui đã trở lại với mọi người rồi đây ≧◔◡◔≦
2. Xinh đẹp đáng yêu thế kia mắc mớ gì mà gọi là tiểu móng giò? ಠ ಠ
Đột nhiên náo nhiệt một trận, số người vây quanh xem trò vui không ngừng tăng lên, trong đám đông còn có mấy cô gái phấn khích cầm máy ảnh thốt lên “Đệch, người này đẹp trai quá Cái dáng dấp cao gần mét chín này, hẳn là người Đông Bắc đi? Đến mắng chửi người cũng quyến rũ muốn chết ”
Cố Thừa Viêm nhàn nhạt quét mắt qua, hàng lông mày ẩn trong vành mũ “Cất máy.”
Ngữ khí vô cùng tàn khốc.
Da đầu cô gái căng cứng, thậm chí đến những người đang giơ camera khác nghe thế cũng vô thức tắt máy.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Người đàn ông kia lùi vài bước mới đứng vững, một tay buông thõng, vali gần như rơi xuống. Cố Thừa Viêm giơ tay đỡ lấy tay cầm, kéo vali đến bên cạnh người, lại thuận tiện giúp Tần Ấu Âm đứng dậy.
Đầu ngón tay anh sượt qua cổ cô, xuyên qua đuôi tóc mềm lại, vô tình chạm vào lớp mồ hôi lạnh ướt đẫm trên da.
Sắc mặt Cố Thừa Viêm càng thâm trầm hơn.
Tiểu móng giò nửa lời cũng không dám nói ra, đoán chừng bị doạ chết khiếp.
Người đàn ông vốn dĩ tràn đầy phẫn nộ, nhưng nhìn sang bóng dáng Cố Thừa Viêm, trong lòng vô thức thấp thỏm, hắn cắn răng nói “… Có chuyện không thể từ từ nói sao? Động tay động chân làm cái gì ”
Không cần Cố Thừa Viêm lên tiếng, Trần Niên đứng bên cạnh đã chế nhạo “Anh trai, có chút mặt mũi nào không thế?”
Quần chúng xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán, có người nói “Không phải là ông động tay trước à?”
⬅ Trước Tiếp ➡