⬅ Trước Tiếp ➡
“Ông chủ Trần, Tần sư muội còn ở đây không? Anh gọi điện thoại mà cô ấy không bắt máy.”
Cố Thừa Viêm lập tức nhận ra người trước mắt là chàng trai đã gặp trên xe bus sân bay, không khỏi dùng đầu lưỡi liếm qua hàm sau của răng.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Hoá ra cuộc điện thoại kia là do anh ta gọi?
Còn dám gọi cô ấy là Tần sư muội?
Từ Nhiễm lịch sự cười “Lần đầu đến đây, cô ấy không quen thuộc với môi trường xung quanh, anh lại có chút việc ở học viện nên đến muộn, nếu không đã đi chọn cùng cô ấy.”
Đi chọn?
Cùng cô ấy?
Đệch.
Lúc này, Từ Nhiễm nghe thấy tiếng đàn, hơi nhíu mày rồi đi vào bên trong “Cô ấy có vẻ hơi nhát gan, có người thân quen bên cạnh, có thể sẽ thoải mái hơn.”
Người thân quen?
Anh ta?
Mẹ kiếp.
Cố Thừa Viêm thầm chửi người, trên mặt không biểu hiện gì, uể oải đứng dựa bên cửa.
Một đại thần cao lớn hung dữ chặn đường, Từ Nhiễm thế nào cũng không di chuyển được.
“Bạn học, làm phiền dịch ra một chút?”
Cố Thừa Viêm nheo mắt, khoé môi cong lên, không ngại ngùng trở nên thô lỗ hơn. Tuy nhiên, thực tế là anh không có cơ hội, bởi vì cạch một cái, người bên trong mở cửa ra.
Tần Ấu Âm ôm đàn tì bà đã chọn, thân hình cô mảnh mai nhỏ nhắn, từ góc nhìn của Cố Thừa Viêm, thì cô không to hơn đàn tì bà là bao.
Cô nhẹ nhàng mở miệng “Đàn anh.”
Cố Thừa Viêm và Từ Nhiễm cùng lúc lên tiếng.
Cửa hàng nhạc cụ trong chốc lát im lặng đến kỳ quái, Trần Niên nằm dài ở quầy hàng xem kịch, hoàn toàn quên mất bản thân đứng về phe nào, che miệng cười khúc khích.
Cố Thừa Viêm Ai con mẹ nó cho anh lá gan này?
Từ Nhiễm Tôi là học trưởng của cô ấy, thế nào không thể đáp lại?
Cố Thừa Viêm Chán sống rồi phải không?
Từ Nhiễm Chưa chán sống, phải xem là Tần sư muội gọi người nào.
Sau khi cả hai ánh mắt mãnh liệt đấu tranh trong im lặng một hồi, cùng quay về phía người chủ chốt là Tần Ấu Âm, chờ đợi phán quyết từ cô.
Tần Ấu Âm vừa vặn ngẩng đầu lên, né tránh Cố Thừa Viêm, nhỏ giọng nói với Từ Nhiễm “Đàn anh, em chọn xong rồi.”
Trần Niên vượt qua lớp phòng bị cuối cùng, cười đến độ chảy cả nước mắt.
Từ Nhiễm giúp Tần Ấu Âm ôm đàn tì bà, đi ra ngoài đẩy cửa cho cô, sau đó còn thầm thì kể cho cô chuyện về bữa tiệc đón tân sinh viên mấy năm trước, bầu không khí hài hoà khiến người ở lại hết mực chua xót.
Cố Thừa Viêm đứng ở cửa, ánh mắt dán chặt lên Tần Ấu Âm, tận đến khi thân ảnh cô biến mất.
Trần Niên gạt nước mắt, hỏi anh “Viêm ca, anh có biết anh hiện giờ giống gì không?”
Vẻ hung dữ của Cố Thừa Viêm lan ra, xung quanh năm mét không có thứ gì dám tới gần.
Trần Niên đứng cách đó sáu mét, hồ hởi phổ cập “Đặc biệt giống chú Husky của người ta.”
“Vẫy đuôi quanh đùi chủ nhân, lại bị chủ nhân không thương tiếc đá bay.”
“Chủ nhân quay đầu cưng nựng chú chó khác, Husky muốn lại gần một chút, liền bị đuổi đi.”
“Mà hiện giờ chủ nhân bị chú chó khác đưa đi rồi, Husky chỉ biết cô đơn ngồi trước cửa, khóc trong gió ”
Cố Thừa Viêm đẩy cửa, trước khi rời đi để lại một câu “Cút ”
Trần Niên vội hỏi “Vẫn mưa mà, anh đi đâu thế?”
Cố Thừa Viêm quay đầu lại, khoé môi hờ hững giương lên “Husky không muốn khóc trong gió, husky chỉ muốn đến bữa tiệc tân sinh viên cắn người.”
Trần Niên đau lòng thay anh, đuổi theo hét lớn “Viêm ca Anh chú ý đến cách theo đuổi một chút, đừng làm loạn Đối với cô gái nhỏ hiền lành, phải nắm bắt được cô ấy thích cái gì có biết không ”
“Vết thương của anh, mau đến bệnh viện đi Đừng có để bị viêm loét ”
“Còn đám đáng chết kia, em gọi vài người giúp anh ”
Cố Thừa Viêm làm như không nghe thấy, cầm áo khoác đi ra khỏi cửa, mưa đã tạnh dần, chỉ lất phất vài hạt.
⬅ Trước Tiếp ➡