⬅ Trước Tiếp ➡
Móng giò của chú lợn trong gói sticker anh thường dùng và cổ tay đáng thương của người đằng trước, đều đeo một chiếc vòng tương tự nhaụ Tâm tình anh bỗng thoải mái lên đôi chút, cầm chiếc chăn lên đưa qua kẽ hở, chuyển cho ghế trước “Dùng đi.”
Bên tai lập tức truyền đến âm thanh từ chối của con gái, nhẹ nhàng như mèo “Không, không ”
Lời chưa dứt, máy bay thoáng đung đưa, cabin nhốn nháo một phen khiến giọng nói nhỏ bị đánh chìm.
Trần Niên đờ đẫn nhìn theo “Chiếc cuối cùng đó, sao lại đưa cho người khác ”
Cố Thừa Viêm liếc sang “Là cô ấy giơ tay trước, hơn nữa, cậu lạnh sao?”
Trần Niên không phục, muốn giơ làn da lạnh đến nổi da gà cho anh xem.
Cố Thừa Viêm hờ hững nhắm mắt, hạ vành mũ lưỡi trai, quả quyết cướp lời “Cậu không lạnh.”
Qua năm sáu phút, máy bay mới ổn định trở lại.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Cố Thừa Viêm bất động dựa vào cửa sổ, anh đã hai ngày liên tiếp không ngủ, tâm trí hỗn loạn, thái dương đau nhức, đúng lúc đang khó chịu thì phía trước lại vang lên một giọng nói ngọt ngào
“Cảm, cảm ơn anh. Anh thật sự… không cần sao?”
Thanh âm êm tai khiến người ta vô cùng thoải mái, khoé miệng Cố Thừa Viêm không nhịn được mà cong lên một chút, khàn khàn “Ừ” một tiếng.
Tần Ấu Âm thu về bao nhiêu dũng cảm mới nói ra được lời này, nhận được câu trả lời, cô vội vàng quấn chăn quanh người.
Cảm nhận được sự ấm áp, cô nhẹ nhõm thở ra một hơi, giữa tạp âm chồng chất trên máy bay, cô nép vào một góc, rất nhanh chìm vào trong giấc ngủ.
Trong giấc mơ, cô quay lại hành lang của trường cấp hai. Có một đám nữ sinh đứng cười khanh khách, hung hăng nắm lấy bím tóc cô, mà cô vừa khóc vừa bạt mạng bỏ chạy. Phía sau là tiếng bước chân và thân ảnh không ngừng đuổi theo, cô hoảng sợ hét lên một tiếng, sau đó lao vào vòng tay của dì nhỏ.
Cảnh tượng thay đổi, trở về phòng kho trong nhà dì nhỏ.
Cô ngồi ôm chân trên chiếc giường đơn, dì nhỏ vuốt tóc cô, nhẹ nhàng an ủi “Bé con, lên Đại học chính là một sự khởi đầu mới. Con hãy quên hết những chuyện không vui trước kia thì bóng đen trong lòng mới có thể vượt qua.”
“Có điều, cũng phải cẩn thận.” Dì nhỏ nhắc nhở, “Con từ nhỏ đến lớn đều sống ở thị trấn nhỏ, chưa từng ra ngoài, hiện giờ đột nhiên đến một nơi xa như vậy, cuộc sống không như trước kia, tuyệt đối không được dễ dàng tin tưởng người khác.”
“Dì nhỏ đã lên mạng tìm hiểu rồi, đàn ông Đông Bắc rất hung dữ. Đàn ông hay nói bậy và đánh nhau, còn xăm trổ, nhất định không phải là kiểu thiện lương gì, con tốt nhất nên tránh xa. Dù có gần gũi với con, phần nhiều cũng là thấy con dễ lừa, con nhất định không được tin.”
Cô ngoan ngoãn đồng ý.
“Hành khách, làm phiền đưa lại cho tôi chăn, máy bay của chúng ta sắp hạ cánh rồi ạ.”
Trán Tần Ấu Âm tựa sát vách ngăn, cả người bọc tròn như con tằm nhỏ, cong người khó chịu trong giấc mộng.
Nữ tiếp viên mỉm cười, lặp lại “Quý khách ơi?”
Tần Ấu Âm lúc này mới bừng tỉnh, ngây người chớp chớp đôi mắt ướt át, cuối cùng cũng có phản ứng. Cô đỏ mặt trả lại chăn, thì thầm như vừa phạm phải lỗi sai “Thật xin lỗi…”
Cố Thừa Viêm ngồi sau chứng kiến toàn bộ quá trình, uể oải nhướng mày.
Cô gái nhỏ này, sao lại nhút nhát như vậy?
Nhìn qua, không giống người Đông Bắc.
Máy bay từ từ hạ cánh, Trần Niên xách túi chuẩn bị chen chúc vào đám đông “Đi thôi, Viêm ca.”
Cố Thừa Viêm không nhúc nhích “Chờ một chút.”
Anh hiếm khi nảy sinh chút tò mò, muốn biết tiểu móng giò rụt rè này rốt cuộc trông như thế nào.
Năm phút sau, toàn bộ hành khách gần như đều đã rời khỏi cabin, lối đi thông thoáng, cô gái nhỏ ngồi hàng ghế trước mới chậm rãi đứng dậy, ngón tay thon thả trắng nõn vuốt nhẹ mái tóc ngắn đến cổ, cúi đầu rời khỏi chỗ.
⬅ Trước Tiếp ➡