Chương 6
Đang lúc hai mắt gần như mất đi tiêu cự, Lâm Mặc Bạch đột nhiên lấy ngón tay ra, nặng nề đè mạnh âm đế bên ngoài tiểu huyệt.
"A...Mặc Bạch, đau quá."
Đây không chỉ là dục vọng, mà còn là nỗi đau đớn.
Lâm Mặc Bạch nhìn đôi lông mày đang nhíu lại của cô, phát ra tiếng cười lạnh sau đó lại đưa ngón tay vào trong tiểu huyệt, ra ra vào vào, trầm giọng hỏi "Ngoại trừ tôi ra, nơi này còn có ai đi vào không?"
"Không có...Mặc Bạch, nơi này ngoài anh ra không có ai đi vào."
Bởi vì cơn đau đột ngột vừa rồi, hai mắt Nguyễn Tình đong đầy nước mắt, cho dù biết Lâm Mặc Bạch cố tình ra tay tàn nhẫn, xung quanh người anh tràn ngập cỗ hơi thở nguy hiểm nhưng cô vẫn không muốn rút lui, vẫn muốn dựa gần vào anh.
"Thật không?" Lâm Mặc Bạch nhướng mắt lên, hỏi lại.
"Mặc Bạch, những gì em nói đều là sự thật, tuyệt đối không lừa gạt "
Nguyễn Tình chưa kịp dứt lời, Lâm Mặc Bạch không chút lưu tình thẳng tay đẩy cô ra.
Cô loạng choạng lùi lại phía sau nếu không phải cơ thể nhanh chóng dựa vào bức tường, thì sẽ chật vật ngã xuống đất.
Nhưng tình hình hiện tại của cô cũng không khá hơn là bao, áo sơ mi nhăn nhúm, quần lót xộc xệch, giữa hai chân còn có dâm thủy ... Lâm Mặc Bạch vẫn nhìn cô với vẻ mỉa mai.
"Nguyễn Tình, cô cho rằng tôi sẽ còn tin vào lời nói của cô sao? Đã sáu năm rồi, thân thể dâm đãng của cô có thể chịu cô đơn, không tìm tên đàn ông khác sao? Haha, cô đừng diễn kịch trước mặt tôi, muốn tôi làm cô sao."
"Tôi ngại bẩn "
Sau khi nói những lời khinh thường, Lâm Mặc Bạch thẳng tay ném Nguyễn Tình ra khỏi phòng.
Phanh một tiếng, Lâm Mặc Bạch đóng cửa lại, vừa lạnh nhạt lại vô tình.
Nguyễn Tình nhìn cửa gỗ màu xám xịt, khoé miệng còn đang giương lên lập tức cứng lại, nhưng nét tươi cười vẫn còn đọng lại trên mặt, còn sót lại không phải là mê hoặc quyến rũ, mà là bị thương khắc sâu trong đồng tử.
Tia sáng trong hai mắt đen nhánh, theo sự quyết tuyệt của Lâm Mặc Bạch mà biến mất, chỉ còn lại cô đơn vô hạn.
D thuỷ chảy ra từ tiểu huyệt cực nóng, tuy rằng ấm áp, nhưng thiếu đi độ ấm của người kia nên khi chảy xuống bắp đùi chỉ còn sự lạnh như băng.
"A Bạch, những lời em nói chính là sự thật." Nguyễn Tình thấp giọng lẩm bẩm.
Thật sự ... Chỉ có anh ...
Trong phòng, Lâm Mặc Bạch cũng không chịu nổi, nơi giữa háng bị áo tắm dài che khuất đang dựng thẳng, bộ dáng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, tản ra hơi thở nóng bỏng.
Tất cả thứ này đều do Nguyễn Tình gây ra.
Anh vừa từ phòng tắm ra đã nhìn thấy cả người cô quần áo xộc xệch, nửa bộ ngực sữa lộ ra bên ngoài, khiến dục vọng không ngừng đấu đá trong cơ thể anh, điên cuồng kích động.
Càng khỏi nói đến khi ngón tay của anh tiến vào tiểu huyệt nóng ẩm kia.
Mị thịt sâu trong tiểu huyệt mềm mại gắt gao hút lấy đầu ngón tay anh.
âm ướt như vậy, nóng ẩm như vậy, lực hút này, giống y hệt với trước kia, lập tức chạm đến hồi ức sáu năm trước của
anh.
Bất luận là phòng để đồ thể dục âm u nhỏ hẹp kia, hay là lần đầu bọn họ phát sinh quan hệ ở phòng học, tất cả đều hiện ra trước mắt, phảng phất như mới xảy ra hôm qua.
Nhưng mà, càng là như thế, Lâm Mặc Bạch càng tức giận.
Luôn miệng nói yêu anh, nhưng lại nhẫn tâm sử dụng thủ đoạn lừa gạt không từ mà biệt, vì sao mà anh lại nhớ rõ ràng chuyện này như thế?
Đến cả việc tiểu huyệt kia chỉ có một mình anh đi vào, chắc hẳn là một lời nói dối.