⬅ Trước Tiếp ➡

Cơ thể người đàn ông cường tráng vững chắc như đá, có thể dễ dàng chịu được sức nặng của cô, vì thế cô trả thù bằng cách dính sát vào người anh, sau đó cắn cổ anh một cái.
Cô chôn mặt ở hõm vai anh, nhẹ giọng gọi “Kỷ Viêm.”
Anh gối đầu lên một tay, giọng mũi nồng đậm “Ừm.”
“Anh không được bị thương.”
Anh cong môi, đồng ý với cô “Được.”
Cô im lặng một lát rồi nói thêm “Cũng không cho phép anh chết.”
“Anh không dám chết…”
Tay anh sờ sờ mái tóc dài của cô tựa như vỗ về, hiếm khi có tâm trạng trêu chọc cô “Anh chết rồi, em sẽ được cưới người khác.”
Giang Miểu tức giận nhéo thịt bên hông anh “Anh lại nói bậy bạ.”
Anh bật cười, vỗ nhẹ vào lưng cô như đang dỗ trẻ nhỏ ngủ, nhưng cô lại không thành thật leo lên người anh, tìm được bờ môi nóng bỏng của anh, trộm hôn khóe môi anh.
Cô vốn định hôn cho đã thèm rồi chạy, ai ngờ lại bị anh cố định cái ót, đầu lưỡi ẩm ướt linh hoạt tiến vào quẫy nhiễu, mút cho cả người cô mềm nhũn. Hồi lâu sau, người đàn ông mới miễn cưỡng buông cô ra, sờ mặt cô “Ngủ đi…”
Cô thả nhẹ hô hấp và ngủ an ổn trên người anh.
“Ngủ ngon.”. T𝗋𝘶yện‎ hay‎ l𝘶ôn‎ có‎ 𝐭ại‎ ‎ TR𝘶MTR𝑈YE‎ 𝑵.𝒱n‎
Tuyết rơi suốt một đêm.
Sáng sớm, tiếng chuông phiền phức reo lên khiến người ta phát điên đến mức muốn ném nó ra ngoài cửa sổ.
Giang Miểu ngủ chưa đủ giấc, lảo đảo từ trên giường bật dậy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng ít nhất năm phút. Cô đã sớm quen với cảnh tượng trên giường chỉ còn một mình mình, cô hờ hững xoay người xuống giường. Trong căn nhà lớn, ngoại trừ tiếng dép lông ma sát với mặt đất thì bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
Sau khi rửa mặt xong, cô đi đến phòng bếp rót nước uống, nhưng lúc đi ngang qua bàn ăn, cô bỗng nhiên dừng lại, tiện tay cầm lấy tờ giấy trên bàn. Đây chính là nét chữ lưu loát của anh, viết lời nhắn thôi mà cũng giống lãnh đạo sắp xếp công việc vậy.
“Bữa sáng anh để trong tủ lạnh, em cho bánh bao và sữa đậu nành vào lò vi sóng hâm hai phút. Thanh long đã được gọt để trên bàn. Trời lạnh lắm, em ra ngoài nhớ quàng khăn, đội mũ, đi giày ấm.”
Giang Miểu đặt tờ giấy xuống, nhìn những miếng thanh long đều nhau xếp trên chiếc đĩa sứ trắng. Cô xiên một miếng đưa vào miệng từ từ nhấm nháp, vị trái cây mềm ngọt tan trong miệng, thoáng cái đã thấm vào lòng người.
Cô cười tươi như hoa, sau đó lấy điện thoại mở Wechat của anh ra. Cô biết anh không hay xài ứng dụng này nhưng vẫn không nhịn được muốn bày tỏ tâm ý với anh. Cô gửi cho anh nhãn dán chú heo con làm nũng, hai mắt cô nhìn chằm chằm vào điện thoại cười ngây ngô một hồi.
Ăn sáng xong, cô ngoan ngoãn bọc mình từ đầu đến chân như cái bánh chưng. Mũ len dày nặng, khăn quàng cổ được quấn vòng quanh mái tóc dài, che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp. Cô gấp tờ giấy của anh rồi bỏ vào túi áo khoác.
Khi bước ra khỏi chung cư, những bông tuyết lạnh lẽo bên ngoài rơi xuống trên mặt cô. Sau đó, cô nhìn thấy chiếc xe buộc phải đậu dưới tầng vì bãi đậu xe tối qua đã kín chỗ, giờ chỉ phủ một lớp tuyết mỏng. Xe đậu qua đêm, theo lý mà nói hẳn là đã bị tuyết phủ kín, trừ khi có ai đó giúp cô phủi xuống sạch sẽ.


⬅ Trước Tiếp ➡