Chương 2
Hai anh lính cứu hỏa đang đứng nghiêm, suýt chút nữa ngạc nhiên đến rơi cả răng. Cả hai nhất trí yên lặng lùi ra sau, thà quay vào tường suy nghĩ lung tung còn hơn là xem cảnh đội trưởng mặt than của đội cứu hoả Diêm Thành dỗ vợ.
Mặt than dù bên trong lòng có nhiều cảm xúc nhưng biểu cảm trên mặt vẫn không có gì thay đổi.
“Anh lúc nào cũng vậy, nói mà có nghe đâụ”
Giang Miểu tức giận, tay cuộn tròn đánh vào vai anh, liếc anh đầy oán trách “Sau này em mặc kệ anh đấy, nếu anh còn không yêu thương thân thể mình như thế này nữa thì em sẽ lấy chồng khác ”
“Em dám?”
Giọng anh trầm xuống, cánh tay ôm eo cô bỗng siết chặt, cả người Giang Miểu dễ dàng bị nhấc lên đứng trên mu bàn chân anh. Anh cọ cọ hàm râu thô ráp trên cằm mình lên đôi môi mềm mại của cô.
“Anh nói rồi, theo anh là phải theo cả đời, trừ khi có chuyện không may xảy ra với anh…”
Giang Miểu nghe câu này thì vội vàng lấy tay bịt miệng anh lại, hốc mắt đỏ lên “Anh lại nói bậy ”
Người đàn ông lập tức im lặng, bàn tay đầy vết chai nhéo mặt cô, thở dài nói “Được rồi, sau này đều nghe em hết. Em đi ngủ đi, sáng mai còn có tiết đấy.”
Giang Miểu chán nản, từ từ rời khỏi cơ thể anh, rầu rĩ đi đến bàn làm việc thu dọn đồ đạc.
Cho tới khi anh ra khỏi phòng tắm, cả người mang theo hơi ẩm bước vào phòng.
Cô gái nhỏ vẫn chưa ngủ, yên lặng ngồi trên giường, thấy anh vào thì vội vàng lấy chai cồn i ốt trong hòm thuốc ra rồi vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình. Ngay sau đó, đội trưởng ít khi nói cười của đội cứu hoả đã biến thành chú chó săn nhỏ ngoan ngoãn.
Tiểu chó săn Là từ lưu hành trên Internet, từ đa dụng để hình dung những nam sinh có vẻ ngoài đẹp trai và siêu ngầu, tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại cho nữ sinh cảm giác an toàn rất lớn.
Anh ngồi bên mép giường, bên hông quấn khăn tắm màu trắng, phần trên để trần, vai rộng eo hẹp, cơ bắp cuồn cuộn nhô ra. Trên người anh đầy vết sẹo nông sâu khác nhaụ Vì cuộc sống yên bình của nhân dân, anh lấy máu thịt đối mặt với cái chết vô số lần để lưu lại những chiếc huân chương máu này.
Trong phòng có máy sưởi, Giang Miểu chỉ mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, mái tóc dài xõa sau lưng, để lộ ra khuôn mặt với đường nét dịu dàng và xinh đẹp. Cô có làn da trắng hồng, khi cười đem lại cảm giác “Hoa sen vươn lên từ nước trong”.
Đây không phải lần đầu tiên cô giúp anh xử lý vết thương, mặc dù biểu hiện của anh rất bình tĩnh, nhưng khi bông tăm thấm i ốt chạm vào da anh, tay cô vẫn không tự chủ được mà run lên, giọng điệu nhỏ nhẹ “Anh đau không?”
“Không đaụ”
Giang Miểu bĩu môi “Da anh dày.”
Anh cười theo, cúi đầu nhìn chằm chằm đôi môi hồng nhạt của cô một lúc. Cảm giác khô nóng hừng hực trào dâng trong cơ thể, yết hầu anh trượt lên trượt xuống, không nói tiếng nào mà bế cô lên đùi mình.
Cô ôm lấy cổ anh, đôi mắt ngấn nước trong veo, mềm mại nói “Kỷ Viêm.”
Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, lòng bàn tay lướt qua bắp chân trắng như ngọc của cô rồi tiến vào trong váy, tìm được nơi mềm mại, ngón tay anh chạm vào giữa hai cánh hoa, chậm rãi xoa nắn.
“Miểu Miểu…”
Anh hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, chưa đã thèm còn liếm liếm khóe miệng “Muốn em.”