⬅ Trước Tiếp ➡

Dưới bóng cây có hàng ghế đá, cô ngồi xuống, duỗi tay xoa xoa mắt cá chân đau nhức. Hai nhóc yên lặng, một trái một phải ngồi cạnh cô.
Giang Miểu tính tình hướng nội, ngoại hình xinh đẹp, nói chuyện lại dịu dàng nhỏ nhẹ nên rất được học sinh yêu mến.
Hôm nay vì mọi chuyện không được giải quyết thuận lợi, cô bị trưởng khoa mắng một trận, hai đứa nhỏ phạm lỗi nhìn thấy liền vô cùng áy náy.
Đứa thứ nhất, Tiểu Hổ lên tiếng “Cô Giang, cô có đói bụng không ạ? Tiền tiêu vặt em nhiều lắm, em mua đồ ăn ngon cho cô nha.”
Đứa số hai, đầu củ cải không chịu yếu thế “Cô ơi, em cũng có tiền, cô muốn ăn gì em mua cho cô.”
Giang Miểu miễn cưỡng nhìn hai đứa nhóc, ngồi thẳng người, nhìn về phía trước. Cô cảm thấy sáng hôm nay là nửa ngày dài nhất mà cô đã trải qua. Không còn sức lực để nói, Giang Miểu chỉ lắc đầụ
Hai đứa nhóc càng lo lắng, ríu rít nói “Cô đừng vậy mà, sau này chúng em sẽ không bao giờ đánh nhau nữa, cô tức giận nhưng đừng để bụng đói.”
“Đúng ạ đúng ạ. Nếu em đánh cậu ta nữa thì cậu ta chính là chó con.”
Đứa kia bực bội “Cậu nói ai là chó con?”
“Cậu cậu… Chính là cậu đó…”
Cô thầm thở dài, đầu lại đau âm ỉ. Vừa định cắt ngang cuộc chiến gay gắt của hai đứa, bên trái đột nhiên vang lên tiếng bước chân đều đều có lực.
“Nghiêm.”
“Bên phải nhìn.”
“Điểm số.”
Hai đứa nhỏ đang cãi nhau, vừa nghe tiếng động liền nhìn sang. Đầu củ cải kích động xoa bàn tay nhỏ bé, đôi mắt sáng ngời “Cậu nhìn đi, là các chú giải phóng quân ”
Tiểu Hổ đột nhiên nhảy lên, mặt coi thường “Có gì giỏi đâu, không phải đứng nghiêm hô khẩu lệnh sao? Tớ cũng làm được ”
Nhóc con một bước vọt về phía trước, bàn chân ngắn ngũn chạy như điên đến nơi binh lính đang xếp hàng. Đầu củ cải thấy bị dẫn trước, không chịu yếu thế bèn đuổi theo, để lại Giang Miểu mơ màng ngồi trên ghế đá.
“Này, hai đứa đứng lại…”
Cô chưa nói xong, hai đứa gan lớn như trâu đã xông vào hàng ngũ, cố ý tìm một chỗ đứng, cả người đứng thẳng, học tư thế quân đội của các binh lính.
Giang Miểu thở dài, kéo lê thân thể nặng nề bước nhanh đến chỗ bọn họ.
Một đám người không nhúc nhích, dù cho hai đứa nhỏ bước vào mắt vẫn nhìn thẳng, không dám có chút tò mò nào.
Người đàn ông có vẻ như là đội trưởng nhìn cảnh này, lông mày nhíu chặt, nâng vành nón lên, nghiêm túc mở miệng “Hai đứa từ đâu đến?”
Nhóc con ngẩng đầu cười toe toét, bắt chước chào theo nghi thức quân đội học được từ trong phim “Báo cáo đội trưởng, tôi là Tiểu Hổ, lớp 3/4.”
Câu nói của cậu, đã chọc cả đội cười rộ. ngôn tình hài
“Yên lặng.” Người đàn ông trầm giọng.
Cả đội lính cứu hỏa cường tráng da ngăm đen lập tức ngưng cười, nhưng lát sau khóe miệng lại như sắp nứt ra. Ánh mắt anh sắc bén nhìn qua “Giáo viên của hai đứa đâu?”
“Xin lỗi, thật ngại quá.”
Giọng nữ nhẹ nhàng ngọt ngào vang lên sau lưng. Hô hấp Kỷ Viêm khẽ run lên, không hiểu sao anh cảm thấy rất quen tai.
Anh chậm rãi xoay người. Giang Miểu đang thở hổn hển cũng ngẩng đầu, ngay lúc ấy ánh mắt hai người chạm nhau, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Người đàn ông mặc bộ quân phục rằn ri, dáng người cao lớn, dưới vành nón là khuôn mặt góc cạnh rắn rỏi, khí khái anh hùng át người, đôi mắt đen nhánh như có lực nhìn thấụ


⬅ Trước Tiếp ➡