⬅ Trước Tiếp ➡

viết sẵn cả di thư, may mắn thay trời cao không tuyệt đường sống, đã cho ông một lối thoát.
Đó chính là Mộ Uyển.
Không phải Mộ Tuân Ích chưa từng nghĩ đến việc dùng đứa nhỏ để trói chặt Lâm thị.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, rõ ràng thân thể cả hai đều khỏe mạnh, vậy mà chẳng thể hoài thai được.
Mộ Tuân Ích dùng trăm phương ngàn kế đều vô dụng, cuối cùng ông chỉ có thể tin đó là ý trời.
Không thể có con là ý trời.
Có được Mộ Uyển cũng là ý trời.
Phải nói rằng Mộ Tuân Ích rất hiểu Lâm thị.
Người ta nói không có hy vọng thì cứng rắn, làm mẹ thì mạnh mẽ, vì đứa con trong bụng, Lâm thị không thể tiếp tục sa sút nữa.
Chín tháng hoài thai, Lâm thị sinh ra một bé gái.
Mộ Tuân Ích đích thân đặt tên Mộ Uyển.
Uyển là loài cỏ có thân xanh quanh năm, dáng như cây bách, lá mọc dày thành vảy, có lông gai, thường sinh trưởng trên vách núi đá, còn có tên gọi khác là "cỏ hoàn hồn".
Đây chính là lý do Mộ Tuân Ích đặt cho nữ nhi cái tên chỉ có một chữ "Uyển".
Nữ nhi của bọn họ đã lấy lại linh hồn của Lâm thị.
Trước khi Mộ Uyển tròn ba tuổi, cả nhà vẫn sống ở Giang Nam.
Từ khi có nữ nhi, tuy Lâm thị vẫn đối xử lạnh nhạt với Mộ Tuân Ích như cũ nhưng không còn bài xích sự gần gũi và những lần ông tỏ ý quan tâm nữa.
Với Mộ Tuân Ích, đó đã là ân huệ to lớn rồi, điều này cũng khiến ông càng trân quý Mộ Uyển như châu như ngọc, nói rằng nâng trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan cũng chẳng ngoa.
Ngày trước, Lâm thị chỉ có một mình, không sợ trời không sợ đất.
Nhưng từ khi có Mộ Uyển, bà hiểu rằng mình không thể sống như trước kia nữa.
Bà có thể oán, có thể hận, có thể không tranh giành nhưng với thân phận là mẫu thân, dù làm gì thì bà cũng phải nghĩ cho nữ nhi nhiều hơn.
Thái độ của bà với Mộ Tuân Ích cũng vậy.
Vì vậy, ba năm sau, khi trong kinh liên tiếp gửi hai bức thư nhà tới, nói rõ rằng lão phu nhân đã không còn khỏe, yêu cầu hầu gia lập tức về phủ.
Lâm thị liền đồng ý theo Mộ Tuân Ích cùng vào kinh.
Nữ nhi Uyển Nhi của bà, nếu muốn có được thân phận đường hoàng chính chính thì nhất định phải được ghi vào gia phả Mộ gia.
Cho dù cả đời này Lâm thị vốn chẳng muốn đặt chân tới kinh thành.
Mà Trương thị cũng hy vọng cả đời này Lâm thị đừng bước vào kinh thành nữa.
"Ta không ngờ hắn dám đưa nữ nhân đó về, còn cả nữ nhi của họ nữa..
Tỷ không biết đâu, lúc ta sinh Thấm Nhi đã trải qua cửa ải thập tử nhất sinh, vậy mà hắn lại ở bên nữ nhân kia.." "Tỷ tỷ, sao hắn dám chứ.." Trương Hoàng hậu ôm muội muội đang khóc đến đứt hơi vào lòng, bất lực thở dài.
"Ngày đó ta đã nói với muội rồi, trong lòng Mộ Tuân Ích có người thương, hắn lại là kẻ si tình, muội không chịu nghe ta nói, cứ nhất quyết gả cho hắn.
Than ôi.." "Tỷ tỷ, ta không cam lòng, rất không cam lòng.
Rốt cuộc hắn coi ta là gì mà dám làm như vậy?
Hắn có còn coi ta là thê tử không?
Tỷ tỷ, tỷ giúp ta đi, giúp ta được không?" Trương Hoàng hậu khẽ đỡ trán, muội muội của bà ta được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ mà trở nên ương bướng, quả thật không còn cách nào.
"Quyên Quyên à, giờ Mộ Tuân Ích đã không còn là nam tử phải dựa vào Trương gia năm


⬅ Trước Tiếp ➡