Tiếp ➡

Mộ Uyển là nữ nhi của Trấn Viễn hầu Mộ Tuân Ích, từ nhỏ đã xinh đẹp như ngọc được chạm khắc tỷ mỉ, lại thông minh lanh lợi nên được hầu gia và lão phu nhân vô cùng yêu quý.
Chỉ tiếc rằng, nàng là thứ nữ.
Triều Tĩnh là nơi rất coi trọng địa vị, phân biệt đích thứ nghiêm ngặt, cho dù thứ nữ có xuất sắc thế nào thì cũng không thể trở thành chính thất của các nhà quyền quý, huống hồ Mộ Uyển và thân nương Lâm thị chính là cái gai trong mắt Hầu phu nhân, bà ta chỉ muốn trừ khử bọn họ càng sớm càng tốt.
Những lúc rảnh rỗi sau bữa cơm, gia nhân của hầu phủ đều không khỏi thương tiếc cho Tứ cô nương.
Suy cho cùng, đó cũng là nghiệp do bậc trưởng bối gây ra nhưng kẻ phải gánh lại chính là con cái.
Dù số mệnh có bất công nhưng cũng đành bó tay.
Lâm thị vốn là tiểu thư khuê các trong một gia đình nề nếp ở Giang Nam, năm đó bà đi lễ chùa cùng mẫu thân, tình cờ gặp được Mộ Tuân Ích theo Thái tử đi tuần tra đê điềụ Cả hai đều là nam nữ trẻ tuổi, vừa gặp đã thương.
Trong bốn tháng ở Giang Nam, Mộ Tuân Ích và Lâm thị quấn quýt sớm tối, tình ý mặn nồng.
Đến khi Mộ Tuân Ích về kinh còn bẩm rõ với trưởng bối trong tộc rằng không phải bà thì sẽ không thành thân.
Tuy Lâm thị và Mộ Tuân Ích xa cách Nam Bắc nhưng hai người vẫn giữ liên lạc qua thư từ mỗi tháng, tình cảm chẳng những không phai nhạt mà ngày càng sâu đậm.
Đáng tiếc rằng cảnh đẹp thì không bền lâu, khi long thể Hoàng đế bất an, tranh đoạt giữa các Hoàng tử bắt đầu nổi lên, hai năm liên tục tranh giành ngôi vị đã kéo theo biết bao nhiêu người.
Lâm thị bị lưu đày với người Lâm gia, từ đó như bốc hơi khỏi thế gian.
Khi mọi chuyện dần lắng xuống, Mộ Tuân Ích bận rộn đến nỗi chân không chạm đất mới phát hiện ra rằng người yêu đã biến mất không còn tung tích.
Dĩ nhiên ông không thể bảo vệ được hơn trăm mạng người của Lâm gia nhưng chỉ riêng một mình Lâm thị, ông lấy công lao phò vua để đổi thì hoàn toàn dư sức.
Tiếc là Lâm thị không cho ông cơ hội đó, mà Mộ gia cũng không thể chờ đợi nữa.
Trương thị đã si mê Mộ Tuân Ích nhiều năm nhưng khổ nỗi trong lòng ông chỉ có Lâm thị, bà ta không thể chen vào nổi.
Mãi đến khi Lâm thị biến mất, tỷ tỷ Trương thị lại vừa được phong làm Hoàng hậu sau khi Thái tử đăng cơ, nắm giữ phượng ấn, Trương thị lập tức thừa cơ xin một đạo thánh chỉ, gả cho Mộ Tuân Ích.
Cuối cùng, trước sự khẩn cầu tha thiết của cha mẹ già, Mộ Tuân Ích chỉ có thể thỏa hiệp.
Thế nhưng ông chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm Lâm thị, cũng giống như việc chỉ coi Trương thị là muội muội mà thôi.
Ông trời cũng không phụ người có lòng.
Năm năm sau, khi mọi người đều khuyên ông đừng tốn công nữa, hãy sống yên ổn với Trương thị thì Mộ Tuân Ích thật sự tìm được Lâm thị.
Hóa ra, hôm Lâm gia bị định tội, Lâm thị lại vừa về nhà ngoại ở tạm nên may mắn thoát nạn, sau đó lại được lão bộc bảo vệ, chạy trốn thẳng về phương Bắc.
Đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống, Lâm thị đã từng nghĩ đến chuyện quay lại tìm Mộ Tuân Ích nhưng bà không ngờ rằng, tin tức nhận được lại là người mình yêu đã cưới vợ sinh con.
Từ đó về sau, Lâm thị coi Mộ Tuân Ích như đã chết.
Hai người


Tiếp ➡